Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Mưa và nỗi buồn

Bởi vì sao mưa không ào thật nhanh và tạnh thật nhanh,
Bởi vì sao đừng âm u dai dẳng như thế
ờ tại sao không òa khóc, khóc thật to, xối xả, ầm ầm mà phải ráng nén lại, đợi đến không thể ủ lại được trong cái bình kín ấy rồi bật tung ra,..

Sau cơn mưa trời lại sáng và sau nỗi buồn thì sẽ là niềm vui chứ, ai đã bảo như thế mới đúng.....

Mưa thường lạnh và khi khóc cũng lạnh lắm
mưa thường vắng và buồn thì cô đơn lắm

Tôi nhận được một túi hoa oải hương kèm theo tờ giấy bảo rằng nếu để nó dưới gối sẽ quên buồn và dễ ngủ, buồn có thể chữa được sao, mưa cũng có cách làm cho ngưng ah..

Ngày xưa ở 1 làng quên nhỏ yên bình, có 2 đứa trẻ vẫn thường hay chơi đùa trên cánh đồng hoa oải hương ở dưới chân đồi. Chúng rất thích đến đây vào mỗi buổi chiều, để đc nằm dài trên cánh đồng hoa, thả hồn vào mây gió, để đc ngắm trời, mây và những bông hoa tím đung đưa theo làn gió nhẹ. Cũng trên cánh đồng hoa oải hương, 2 người đã hẹn ước khi nào lớn lên sẽ cưới nhau. Cô bé ngắt 1 cành hoa oải hương tách đôi và cho vào 2 chiếc lọ nhỏ xíu, mỗi người giữ 1 lọ.
Một ngày kia, 1 chuyện không may đã xảy ra. Một tai nạn đã khiến cậu bé phải nằm bất tỉnh trên giường bệnh. Bố mẹ cậu phải đưa cậu ra nước ngoài chửa trị.
15 năm sau. Cậu bé ngày xưa nay đã trở thành ca sĩ nổi tiếng. Anh trở về làng quê cũ để tìm lại những ký ức về tuổi thơ đã mất sau tai nạn. 15 năm sau, kể từ ngày cậu bé ra đi cô bé vẫn chưa từng rời khỏi làng quê 1 lần. Cô mở 1 trang trại trồng hoa ngay dưới chân đồi, nơi có cánh đồng hoa oải hương thơm ngát. Hàng ngày cô vẫn đứng trước cánh đồng hoa oải hương, nhìn những bông hoa tím đung đưa theo chiều gió, và hy vọng 1 ngày nào đó anh sẽ trở về.
Vào 1 buổi chiều khi chàng trai đi dạo, anh đi về phía chân đồi nơi có cánh đồng hoa oải hương tím biếc. 2 người đã gặp lại nhau sau 15 năm xa cách, nhưng thật trớ trêu thay, họ ko thể nhận ra nhau. Họ nói chuyện với nhau, trở thành bạn, họ kể chuyện cho nhau nghe. Chàng trai kể về chuyện anh trở về là để tìm lại ký ức. Anh đưa cho cô xem chiếc lọ nhỏ bên trong có bông hoa oải hương mà anh đã giữ bấy lâu nay, cô gái liền nhận ra đó chình là cậu bé ngày xưa, ng mà cô đã chờ đợi 15 năm nay.
Hàng ngày cô đưa anh đi đến những nơi mà trước kia 2 người từng đến, kể cho anh nghe những kỷ niệm ngày xưa của 2 người. Sau 1 thời gian anh cũng nhớ lại được những chuyện từ quá khứ. Họ yêu nhau, và có khoảng thời gian vui vẻ hạnh phúc bên nhau.
Tưởng rằng từ đây họ sẽ được sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, nhưng ai ngờ đâu, số phận lại 1 lần nữa chia cách 2 người. Cô gái bị mắc 1 căn bệnh hiểm nghèo. Trước lúc ra đi cô gái đưa cho chàng trai cái lọ thuỷ tinh nhỏ và nói với chàng trai: “Anh hãy giữ lấy chiếc lọ này, nhìn thấy nó như là thấy em, như vậy chúng mình sẽ đc ở bên nhau mãi mãi”.
Sau khi cô gái ra đi, chàng trai vô cùng đau khổ. Anh quyết định sẽ vẫn ở lại, tiếp tục trồng hoa trên mảnh đất mà ng yêu anh đã trồng. Mỗi buổi chiều anh lại ra đứng trước cánh đồng hoa oải hương, nhìn những bông hoa tím đung đưa theo chiều gió, chờ đợi, đợi 1 ngày nào đó cô sẽ theo những làn gió trở về bên anh.

Lại một câu chuyện, nghe có vẻ giống cổ tích quá, 3 ý nghĩa đó, nó sẽ là cái nào, nghi ngờ, đợi chờ hay thủy chung...
Thật là không muốn nó có bất kì ý nghĩa nào, chỉ đơn giả là hết buồn và dễ ngủ...:)



Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Mày

Quyết định thế nào là đúng…
Lại một lần nữa mất đi một người bạn, mãi mãi là như vậy, một người bạn tuyệt vời hơn cả người yêu, hơn tất cả những gì mà tao đã có…
Mày ah, những giọt nước mắt ngày hôm nay thật sự là những giọt nước mắt tao dành cho mày, phải chi đôn giản đó chỉ là bạn, phải chi đơn giản đó là sự yêu mến…
Chúng ta bắt đầu từ đâu, từ khi nào, thật sự tao không biết, nhưng tao đã quen sống một cuộc sống có mày bên cạnh..
Tao chẳng còn sợ bất cứ điều gì nữa vì tao biết khi tao gọi mày sẽ đến ngay….. Không biết chúng ta là gì của nhau, là những con người như thế nào nữa….
Mọi thứ thật tuyệt vời, những kỉ niệm thật tuyệt vời……
Ông trời vẫn còn rất dễ thương với tao khi đưa mày đến cho tao như món quà bù đắp tất cả…
 Tao sẽ không buồn nhiều đâu, chỉ buồn một chút thôi anh bạn ah…

Ngày mai của mày đang đón chờ, hình như tao là vật cản duy nhất ấy, nên lần này tao sẽ nhẹ nhàng từ bỏ……. Vì hình như số phận ko bao giờ cho tao có một người bạn thật lâu, 3 năm là quá đủ cho những gì tao có được… Mà lần này thật sự tao không thể tả nỗi cái cảm xúc ấy…

Có ai hằng ngày la rầy, chê bai tao
Có ai sẽ cãi nhau với tao
Có ai sẽ làm tao vui ngắt nghẻo

Tao sợ những điều sẽ nghe, tao đã cố tránh né nó, nhưng sơm muộn gì cũng vậy……………..
Chúng ta phải kết thúc để bắt đầu……
Tao không thể tham lam giữ mày bên cạnh hay đòi hỏi điều gì.
Thật sự tao rất quý mày và tao cũng không biết tình cảm đó như thế nào nữa…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………
Không biết khi đọc xong bài này vào một lúc nào đó, tao sẽ hối hận không,……….
Nhưng 9h44 phút hôm nay 4/11/2014 sẽ là ngày kết thúc, một ngày mưa buồn… chắc rồi đi qua nhau cũng sẽ chẳng nhìn nhau, quên nhau thôi……………………………………………………………………………………………..

Hi vọng vô tình lúc nào chúng ta sẽ nhìn thấy nhau, trên một con đường quen nào đó, chợt nhìn thấy nhau, mỉm cười… Thế là đủ rồi…

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Anh bạn đáng yêu hẹn gặp nhé

Khi sinh ra mọi thứ đã được định sẵn. Tốt xấu trắng đen phải trái.
Tôi tin vào duyên phận, luân hồi, xoay chuyển. Và ở một nơi nào đó bạn đang có một cuộc sống hạnh phúc.
Kì lạ nhỉ, tại sao người ta lại dùng những gì xấu xa, tệ hại chẳng tốt đẹp gì để ví với “chó”. Xem xét lại xem thử có xứng với chúng không, loài vật trung thành và thông minh nhất mọi thời đại. Mọi thứ đều rất thật, chúng chỉ sống với ta, ở bên ta, bảo về ta, yêu quý ta.
Cũng mắc cười nhưng hình như nước mắt hay chảy khi xem về chúng..
 Thật ra mình cũng chẳng phải người yêu quý động vật, thấy là sợ,sợ dơ, sợ hôi sợ sẽ bị cắn, không dám chạm đến chúng nữa đó chứ. Nhưng lạ lắm, từ khi có mày mọi thứ trong ta thay đổi. Chẳng nói chuyện được với nhau thôi thì ánh mắt nhé.
Đi xa về dẫu có lâu đến mấy, vẫn có người nhớ, đặt chân tới cổng là nhảy lên, ôm người, lí la lí lửng ngoảy đuôi. Đi đâu là cũng ba chân bốn cẳng chạy theo. Cậu ấy không ngốc đâu biết vạch lãnh thổ của mình, chạy đến khúc đó là quay đầu về nhà.
Anh bạn ah, ngày tao đi mày đã chính thức là thành viên mới, lấp chỗ t, m bé nhỏ, xinh xắn. Tao thích ánh mắt của m lắm, nhìn vào là không nỡ. Mà tao ghét quá, vì mỗi lần buồn hay vui t nói chuyện với mày mà mày chẳng phản hồi gì lại cả. Ngày ba tao mất, mày quanh quẩn bên tao, mày muốn nói gì với tao phải không, nhìn mắt mày tao biết mày cũng đang như tao. Những ngày sau đó, mày thật sự là người đàn ông của gia đình, mày biết tao nói gì, không còn rong rủi mà canh nhà, bảo vệ cho mẹ giúp tao, cảm ơn mày. Chỉ tiếc duyên của chúng ta sao quá ngắn.
Lại thêm cái việc kén ăn, của mình không ăn, thích đi ăn của người khác không ah… món vỏ tôm là món iu thích,mỗi lần ăn tôm là t lại nhớm lắm, ở đâu đó có nhớ tao không vậy??? @@
Tao xin lỗi vì tao đã không thể tìm thấy mày, đã không chạy thật nhanh để đuổi theo đám người ác độc kia,… thật sự với tao mày hơn cả người bạn, mày là người thân yêu của tao, “cậu con trai duy nhất của nhà ah”… tao còn chưa có tấm hình chụp chung với mày nữa đó, những ngày về nhà một mình tao chẳng biết làm gì, tao thèm được tắm cho mày lắm Mít ah.
Đam người kia chắc chắn sẽ không được yên ổn đâu, họ đã là điều ác cho mày, họ sẽ bị trừng phạt…
ở đâu đó có bị ăn hiếp cũng phải mạnh mẽ lên như mày đã từng làm nhé, iu đương vừa vừa, đào hoa không tốt đâu, không lại không biết ai là con nữa,…
Không biết đến kiếp nào chúng ta mới gặp lại nhau đây, tao mong sớm lắm.


************Nếu tin vào kiếp trước thì biết đâu, đó là người thân của ta, kiếp này không bên ta nên xuất hiện dưới hình hài đó để bảo vệ ta đó. *************

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Viết gì đấy

Hôm nay là một ngày Sài Gòn lại mưa, đang nghe một bản nhạc mới sáng tác của anh bạn trẻ, tôi thì không  giỏi về nhạc lí hay biết nhiều về âm nhạc, tôi chỉ thưởng thức nó và thả trôi cảm xúc theo nó và đồng cảm với nó.
Vô tình giữ cuộc sống mạnh bạo ngoài kia vẫn đâu đó còn những tâm hồn đang nép đâu đó, để cố níu giữ mội chút giọt mưa, một chút cơn gió nhẹ hay một cái chạm.
Đã bao giờ bạn chạm vào quá khứ và thấy nhớ nó da diết,
Đã bao giờ bạn vô tình chạm vào nỗi nhớ và cảm thấy thắt quạnh…
Nếu nhạy cảm đủ để xót
Nếu đủ yêu thương để nâng

Tôi đã đủ mọi thứ nhưng vẫn thấy chưa đủ..
Tôi yêu và đã được yêu
Tôi hạnh phúc và đã oán trách rất nhiều
Tôi khao khát và thèm muốn
Luôn luôn là như vậy,

Hôm nay tôi đã trưởng thành, đã biết rất nhiều điều, nhận ra rất nhiều thứ quan trong của cuộc sống này… tôi biết tất cả những thứ tôi có và mất đó là số phận, tôi phải tập chấp nhận với nó… dù có kêu la nhưng chẳng cứu vãn, tôi phải mạnh mẽ và nhìn về tương lai kia, mong những điều thật tốt đẹp sẽ đến…

Tình yêu tôi nhận được và lấy đi của người khác đã là quá đủ… tôi trân trọng nó nhưng tôi chỉ có duy nhất 1 và 1 tình yêu,… tôi sẽ yêu ai đó thật nhiều và như điều tôi đã nói với 1 người rằng, nhất điịnh con của tôi phải thật hạnh phúc, vì nó có một gia đình đầy ấp tình yêu thương chân thật… vậy nhé, biết đâu con chúng ta sẽ gặp nhau…J

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

The Mix- Cha





Đáng ghét..........

nó khứa và vỡ ra
không thể ngưng được,

ai lại đi sáng tác cái bài hát kì vậy
ai lại đem nó đi hát như vậy...

không thể nào xem cho đến hết và chỉ khi một mình mới đủ can đảm, như vậy sẽ không ai nhìn thấy...



"xa khuất"
"nhạt nhòa"

bao nhiêu rồi cũng chỉ kết thúc với hai từ đó thôi sao.

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

my daddy my april


Những ngày tuổi thơ quá êm đềm, lúc đó nó nghĩ vậy là chưa đủ đâu và giờ là cái thang 4 thứ 21 của nó rồi nhỉ. Tháng 4 để nó nhớ và khát khao…
Tháng 4 đầu tiên mà nó không còn ba, để nó nhận ra ba nó đã bỏ nó ra đi thật xa
Ba nó là người ba tuyệt vời nhất, nó không được đưa đưa đón đón đến trường như bao bạn bè, bỏi vì ba nó phải đi làm, thế là mỗi dịp mà ba nó nghỉ hay tranh thủ đón nó là nó mừng rỡ và sung sướng hết mức. Khi nó đi thi học sinh giỏi, ba nó nghỉ làm để đưa nó đi, thế mà nó không thích, bởi vì nó sợ nó sẽ áp lực, sợ không được như mong muốn, thế là nó dậy sớm và tự đi bộ, nó hơi buồn nhưng nó thương ba, và cái việc thi này cũng đơn giản mà, Kết quả nó đạt được làm cho ba nó, mẹ nó tự hào hết mức, đi đâu cũng khoe, đi đâu cũng kể, vì nó là con gái ba nó mà.
Ba nào con nấy mà,ba nó hiu nó lắm, đi học về ba nó chỉ cần nhìn mặt nó là biết nó làm bài có tốt không, cả ngày đứng ngoài ngóng nó, đợi đưa sữa cho nó. Nó nhớ kì thi chuyển cấp khi lớp 5, nó thi xong chạy ra đã thấy ba nó đứng ngoài cổng chờ, gương mặt quá chi là mong chờ, nó chạy ùa đến,thật nhanh để thông báo cho ba nó nó đã làm bài thế nào.
Nghe nó có đoàn đua xe đạp thế là ba nó chỏ hai chị em ra ngoài bờ hồ coi, hai chị em nó thích lắm,đợi ba nó về là nhanh nhanh thay đồ leo lên ngồi sau ba nó rồi. Ba nó giỏi lắm, cái gì cũng biết, ba no chỉ cho nó thế nào là áo vàng, áo xanh, nó chỉ tròn mắt vừa xem vừa nghe rất khoái chí.
Những buổi chiều ba cha con bon bon trên chiếc xe, ba nó chạy đi khắp phố, khắp ngõ.. hai chị em nó nghêu ngao đọc tên đường, cãi nhau, rồi ba nó là người trả lời, hai chị em ngồi sau mút kem ngó phố phường, đoán hết cái này đến cái kia, đúng là con nít, lắm chuyện quá mà.^^
Nó nhìn thấy ba nhưng là ba của người ta, con nhỏ đó ngồi sau ôm ba nhỏ, mà nó ganh tị lắm.
Nó về nhà con bạn thấy ba bạn mà nó nhớ ba nó vô cùng, dáng người cao cao ngăm ngăm, hiền và ít nói, giống ba nó ghê. Nhưng đối với nó, ba nó to lớn lắm, nó vừa sợ vừa thương. Mỗi người ba sẽ có cách quan tâm khác nhau nhưng ba nó chẳng nói đâu, ba nó chỉ làm mà thôi.
Nó chạy trên chiếc xe dream của ba nó, chiếc xe mà ba nó quý, ngày nó về nhà nhìn ba vui quá chừng, ngày nào ba cũng tắm cho nó, láng cón, mới toanh, nắng chiếu vào lấp lánh luôn đó chứ, thế mà giờ nó đã quá cũ kĩ và già  nua theo năm tháng. Chay trên cầu Sài Gòn, người người vẫ ùa ã chạy qua nó nhớ ba vô cùng, nước mắt nó rớt. con gái cưng của ba nó đã lớn thế, không biết ba nó có nhìn thấy không nhỉ.
Nếu ba nó còn, tháng 4 này nó sẽ về nhà và đi chơi với ba me và em nó, nó sẽ đi mua quà cho ba cho mẹ và em nó bằng số tiền mà nó đã làm ra,
Ba ơi đến bao giờ con thôi nhớ ba, đến khi nào không thôi nghĩ về ba, chắc đến khi con gặp được ba ở kiếp sau đó ba…

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

..........>>>>>

Cứ tưởng sau một cơn bão lớn thì sẽ không còn cơn bão nào nữa nhưng ai nào biết được số phận của ta không cho phép ta yên bình.

.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.

.
uất ức, nén không được nó sẽ bung ra như vòi nước bị đút dây
Cảm giác bị lừa dối, nhất là bị người mà mình tin tưởng người thân yêu của mình nó vậy đó,
trực trào......
Một tấm đá nặng ập xún che hết ánh sáng, sự tuyệt vọng đến chừng có thể...
 Khi mục tiêu cố gắng dần biến mất

.
.
.
.
>


Tôi không thể lạc quan nổi
Chơi vơi


.

.


Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Tháng 4 con nhớ ba


Tháng 4 chào bạn...
Cuộc sông vốn dĩ là thế đó
Phải sống và phải lớn, phải trưởng thành..
Một quy luật vốn dĩ và hiển nhiên là như thế, chồi non nảy mầm, rồi sẽ lớn dần ra hoa, tỏa hương rồi héo tàn.
Tuổi trẻ tôi là nhũng hoài bão,khát khao, mơ ước... cứ mơ đi, vì giấc mơ ko có giới hạn,
Tôi chạy, cố gắng chạy cho kịp tuổi trẻ của tôi, nỗi cô đơn, sợ hãi những lúc đó, đáng sợ lắm,
Tôi nhớ một người luôn đợi tôi, chờ tôi, đón tôi những khi tôi đi chơi về hơi trễ, rồi tôi đi học ở xa trên chiếc xe ấy, giờ đã đổi ngôi, tôi lái chở người ấy đi, trên mọi nẻo đường tôi đến, người chỉ dẫn và phù hộ cho tôi, đứa con gái quá yếu đuối kia bây giờ đã thực sự manh mẽ, vũng vàng hơn rất nhiều rồi...

Tháng 4 Sài Gòn,nóng lắm ba, ồ ã và tấp nập, người người đông nghịt
Còn Đà Lạt mình thì chắc mưa lắm đây
Con nhớ ba lắm, nhớ thật nhiều, nhớ nhũng ngày nóng mồ hôi ba chảy nhễ nhại, ướt đóng cả thành muối, con hay bảo muối đó mình ăn được không,...trời nắng mà ba phải vác từng bao cỏ to và nặng, chỉ mong để có chút tiền cho con với em... có lẽ con giống ba về cái ra mồ hôi nhiều đó ba ah...^^
Con nhớ ba những ngày mưa dậy sớm đi làm, ngay cả khi căn bệnh ấy nó đang tồn tại...
Con nhớ ba đến không thể chịu nổi ba ah, thèm nghe giọng nói, thèm nhìn thấy ba cười ba nói...
Con chẳng thể tin nổi ba ah,
Con gái ba đã lớn rồi ba ơi, con 21t rồi, con giỏi lắm phải không ba, con muốn khoe cho ba những điều mà con đã làm, những chỗ mà con đã đến, con biết là ba nhìn thấy con và bên cạnh con, con tin là như vậy, thế là đủ rồi, cho dù thế giới này có biến mất, thì ba vẫn mãi tồn tại.
Khi con chạy lên cầu SG đó ba, nước mắt tự dưng chảy,...vì con tuổi thân, vì con thèm được có ba, vì con nhớ ba, vì con  đang ước mơ mà điều ước không thành thật được, con ước ba có thể chứng kiến con đang dần trưởng thành.

Tháng 4 với những lo toan, suy nghĩ
Tháng 4 mệt nhoài
Tháng 4 cho nhũng khỏi đầu mới
Tháng 4 con nhớ ba.

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Cứ tin vậy đi...


Một chăng đường, những ngã rẽ…
Mở mắt ra, nhìn xung quanh, hình như đây không phải là thế giới của tôi, giống như trong chuyện cổ tích, tôi đang bị lạc ở nơi đây và bây giờ tôi phải tìm cách thoát khỏi nó. Thế giới này đẹp thật, lung linh lắm, toàn những của hay vật lạ mà tôi chưa từng biết đến, nó kéo tôi đi…mải mê đi theo mà không biết mình đang đi đâu, tôi quên đi nhiệm vụ của mình là phải tìm đường ra, tìm được chìa khóa cánh cổng ấy để trở về với gia đình thân yêu của tôi…
Chạy, chạy………. chạy mãi, đến khi đã kiệt sức… không còn bước đi được nữa, đã mất phương hướng,… không thể phân biệt con đường nào mình đã đi, con đường nào để đi ra khỏi nơi đây……………………
Chẵng lẽ ngồi khóc như 1 đứa con nít bị lạc, hay cầu cứu ai, …….. chính bản thân mày phải tự đứng dậy, và tự tìm lối đi… mọi thứ xảy đến dù tốt hay xấu đều phải đón nhận nó,
Tin vào kết cục của những câu chuyện cổ tích, song gió sẽ qua đi, bình yên sẽ đến…

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

Ba


Ba ơi… tiếng Ba bây giờ con gọi ai sẽ nghe, con nhớ ba lắm ba ah…
Tất cả mới hôm qua mà, hôm qua con còn ngủ với ba, ma hôm nay thức dậy con đã không thấy ba đâu…

Dẫu biết chuyện gì đến sẽ đến
Con không thể ngăn nó được…. nhưng thật khó để chấp nhận…
Ngay cả việc đơn giản ở bên ba nhũng ngày cuối con cũng không thể,
Ba đợi con thi xong sao ba không đợi con về với ba…
Ngày hôm đó như một giấc mơ mà con muốn tỉnh dậy ngay…

Ngôi nhà trở nên vắng vẻ và lạnh lẽo lắm ba, nhìn đâu cũng thấy bóng dáng ba cả…
Những quả banh, hay cái bóng đèn ba đem về…  chăm chút dành dụm từng ít…
Thuốc ba chưa kịp uống
Bông băng chưa dung hết
Thuốc cũng chưa chich hết
Oxi vẫn còn đó
Ba nói mai ba sẽ ăn mà….

Rồi đây ai sẽ gọi cho con mỗi ngày
Ai sẽ nghe con kể về những việc tốt mà con đã làm được, nhũng điều thú vị mà con đã khám phá ra
Ai sẽ cõng con khi con đau…
Ai sẽ gọi con khi con đang nằm nướng…
Ai sẽ bên cạnh mẹ khi con đi học xa…
Ai sẽ thức đợi con về…


Con ganh tị với người ta, con thèm được như họ…..
 
Những vất vả của ba có ai hiểu,
Ba đối với con là một người mà con thần tượng
Lúc nhỏ đi đâu hay bất cứ cái gì con cũng hỏi ba, mà sao ba đều biết hết
Chỉ có câu hỏi tại sao con lại là con của ba, ba là ba của con thì không ai trả lời được…

Người ta bảo ba dạy con bằng cách nào? Ba chẳng dạy con gì cả, ma chỉ là tình yêu thương của ba thôi, đơn giản vậy thôi,  tất cả nhũng gì con và em cố gắng cũng để cho ba vui, ba tự hào nói rằng đó là con gái của ba…
Thế mà con chỉ cầu mong ngày con tốt nghiệp có ba, có mẹ và em cùng đi dự cũng không được sao..
Rồi những dự định tháng lương đầu tiên con sẽ mua cho ba một bộ vest thiệt đẹp
Còn nhiều thứ con muốn dành cho ba mà, sao ba đi sớm vậy…
Con chẳng kịp về…
Con chưa cạo râu cho ba mà
Con chưa ôm ba ngủ mà…

Tết… niềm hạnh phúc ít ỏi còn đâu…
Phụ ba sơn lan can, 2 chị em lau dọn, chừa những chỗ cao đợi ba đi làm về, lau dọn bàn thờ, rửa xe…
Nhớ năm nào mẹ gói bánh con cũng đòi thức để canh thế mà cũng ngủ khì lúc nào chỉ có ba canh thôi…
2 chị em còn đòi đi làm chung sáng sớm với ba,
Cái gì cũng đòi mà toàn phá chảng làm được gì cả

Con nhớ ba, mẹ và em, cả con Mit nữa …ai cũng nhớ và thương ba cả,
Qua thế giới bên kia chắc ba không đau nhiều nữa ba hen, chắc ba sẽ ăn nhiều món ngon và người ta sẽ yêu quý ba lắm ba ha…
Con chỉ xin một điều, nếu có kiếp sau và tất cả kiếp sau sau nữa con vãn sẽ là con gái của ba…
Con biết ba vẫn đang bên con pk ba, ba bên con nhìn con gái ba trưởng thành nha ba.