4h45 phút....yên tĩnh quá...nhìn xung quanh trong phòng ai
cũng say giấc
Không cần báo thức, không cần ai kêu...
Và cũng chẳng cố nhắm mắt ngủ...
Tỉnh hẳn...
Hình như hôm nay có chuyện gì quan trọng, vì chỉ có những
chuyện quan trọng làm nó lo lắng, mình mới có thể ngủ không được và dậy thật sớm...
Mới hôm qua thôi, nó còn là một cô bé trầm tính, có thể nói
là lạnh tanh. Nó rụt rè, nhút nhát, e thẹn với tất cả mọi thứ xung quanh....
Cái ngày đó rồi cũng sẽ đến, nó chẳng muốn đâu, nó không hề
muốn, cái ngày mà nó phải rời xa ba nó, mẹ nó, em nó, cái gia đình thân yêu mà
18 năm qua nó được bao bọc.
Và tệ hơn cả nó phải xa cái vùng đất yên bình, cuộc sống
bình dị có những con người hiền hòa, những cảnh vật thân quen.
Khuya hôm đó, trong cái lạnh lẽo màn sương phủ cuối đường,
qua hàng thông, qua những căn nhà cổ. Mẹ nó, em nó đưa nó và ba xuống đường để
chờ xe đón. Đã mấy ngày qua, ngày nào cũng nghe mẹ căn dặn đi, căn dặn lại những
cân như vậy... Ráng học nha con, ăn uống đầy đủ, đi đứng cẩn thân, giữ gìn sức
khỏe..vvv..nghe đi nghe lại nó thấy chán, nhưng giờ thì nó thèm được nghe những
lời đó, ước được mẹ nấu cho ăn những món nó thích, ép nó ăn, la nó...Xe đến, nó
chưa kịp quay qua chào mẹ thì mẹ nó nói một câu "Ráng học nha con "rồi
chạy nhanh vào nhà, nó biết mẹ nó khóc, mẹ nó không muốn cho nó thấy. Nó giả vờ
cười, nghĩ là đi rồi sẽ về để an ủi bản thân nhưng nó muốn lắm, muốn chạy theo
mẹ nó, ôm mẹ nó và nói con sẽ học ở nhà. Ba nó ngồi bên cạnh nó, trên đường ra
bến xe nó chỉ nhìn vào một khoảng không, nước mắt cứ chảy, lăn dài ttrên hai gò
má, ba hỏi thì nó chỉ cười bù. Và rồi, và rồi bánh xe lăn đưa nó rời xa những
gì đã từng thuộc về nó.
Bầu trời đầy sao, nó không ngủ mà cứ ngồi, chắc nó đang nghĩ
về những gì đang xảy ra, vì nó vẫn nghĩ nó đang mơ. Rồi nỗi lo sợ lai xuất hiện,
Sài Gòn cái vùng đất nhộn nhịp, xô bồ, phức tạp, bao nhiêu cám dỗ, bao nhiêu
bon chen mà như nó tưởng tượng có thể vồ lấy nó ngay khi có thể, nó sợ lắm, nó
lo lắm, nó biết phải làm sao để chống lại khi nó không có gì trong tay, nó cũng
không mạnh mẽ như những đứa con trai khác. Tất cả cứ quanh quẩn trong đầu nó,
những bài báo về các tệ nạn làm nó ám ảnh. Nó sợ những ánh mắt của những người
lạ cứ nhìn nó, nó sợ sự lạnh nhạt của con người, sợ dòng xe cuồn cuộn chạy mỗi
khi đèn đỏ, nó sợ tất cả, nó ghét Sài Gòn, ghét tất cả vì chúng không mang lại
cho nó cảm giác an toàn.
Ghét vậy nhưng nó vẫn đi, vì cái tò mò sao??? Vì nó muốn tự
lập, muốn tập quen với cuộc sống, vì nơi đây sẽ cho nó những cơ hội, những điều
mà lâu nay nó mơ ước, đến những vùng đất mới, những con người mới...
Nhớ cái ngày mà nó di thi, lần đầu tiên nó xuống Sài Gòn.Đã
quá xa rồi, hình như xe đã qua Đồng Nai... Bắt đầu có những thứ mới lại cuốn
hút nó, những cây mà nó chưa thấy bao giờ, chôm chôm đỏ chín nặng trĩu cây, chỗ
bên kia còn có cây sầu riêng, rồi cả rừng cao su nữa, thú vị quá, nó cứ luyên
thuyên quay qua ba nó hỏi, ba ơi trái này là trái gì vậy ba? Chỗ này chỗ nào thế
ba? Nó làm như ba nó là một nhà bác học có thể biết hết mọi thứ vậy...
Sáng gọi là sáng chứ trồi nó vẫn tối đen thui, xe dừng trên
quốc lộ, bước xuống xe trong cái cảm giác lân lân, giờ đi đâu, làm sao đến được
trường đây, còn cả một đống đồ nó mang theo nữa, như thể lâu lắm mới được về
nhà. Mãi hỏi thăm, đi vòng vòng vòng ba nó với nó mới tìm được trường. Cái ngôi
trường mới xây rất ít người biết đến, lần mò mãi mới vào được...
Woa...đẹp quá, cao quá ba ơi..trường con học đã quá ba nhỉ,
con nhìn mỏi cả cổ.mà vẫn thích nhìn. Chẳng có ai hết, có mỗi bác bảo vệ, vì
còn quá sớm, nó có thời gian để quan sát và ghi nhớ, nó sẽ học ở đây, nơi đây sẽ
gắn bó với nó suốt thời sinh viên sao, thấy lạ quá. "Một bạn, hai bạn chắc
mấy bạn cũng nhập học như mình, vui thiệt" nó nghĩ thầm,
Những thú mới mẻ làm cho nó lân lân, cảm giác nó theo suốt cả
sáng. Bắt đàu làm thủ tục nhập học, giấy báo, bằng tốt nghiệp,vv 1,2,3,4,5,6..
Đủ hết mọi thứ rồi, mà giờ bắt đầu từ đâu đây?
May qua, hay quá, đúng là đại học, có mấy anh chị đứng hướng
dẫn từng bước, chỉ bảo nó tận tình quá. Bắt đầu thích rồi, nó mơ đến 1 ngày sẽ
đứng ở đó... Nềm vui, sự hứng khởi làm nó tung ta tung tăng chạy nhong nhong
xung quanh trường. Cuối cùng sau khi chờ đợ mệt mỏi nó đã hoàn thành hết thủ tục,
học phí... Nó mê li cái năng động, vui vẻ của các anh chị. Mắt nhìn chăm chăm
nghĩ thầm "Bao lâu để mình được như vậy, chắc khó, có thể là không"
.............."yeahhhhhhhhhhhhh mình đã là sinh viên" :))
Kí túc xá, thật ra tất
cả đều trong tưởng tượng của nó nhưng thật tế hơn cả tưởng tượng,
Sao mà rộng quá, to quá, nhiều nhà quá...mình sẽ bị lạc mất...
Quên mất hình như nó chưa ăn gì thì phải, mải mê với những thứ mới làm nó quên
đi cơn đói...
Mặn mặn, rít rít, khó chịu... Hi vọng là sẽ quen, cố lên, cố
lên...
1 tầng, 2 tầng, ba tầng, thương ba nó quá...phải vất vả lắm
ba nó mới vác lên 4 tầng cho nó, đây sẽ là căn phòng nó ở trong năm học đầu
tiên...
Đã lâu rất lâu rồi không đi dạo ở ktx
Tối nay tình cờ bắt gặp 2 bé...vẫn chưa thể chấp nhận thấy
gượng gạo quá, thói quen làm em, là năm nhất nó vẫn ăn vào trong suy nghĩ, phải
tập dần làm chị sao khó quá và một điều chắc chắn tôi hay bất kì bạn gái năm 2
nào cũng có cảm xúc như thế, mình già ui, các em năm nhất xinh tươi vào sẽ
giành hết tình cảm của các anh chị khóa trên cho coi...
Buồn buồn hưng cũng vui vui.
Thế rồi học kì 1 của năm 2 đã trôi qua, tôi đã làm được những
gì mà tôi nghĩ tôi có thể, tôi nhận được sự yêu quý và tôi cũng yêu quý những
người bạn của tôi.
Năm 2 rồi đó, mình phải trưởng thành rồi, phải tự mọi thứ,
phải làm mọi thứ một mình, mệt mỏi cũng không được than vãn.
Kì thi
Khó khăn đến với tôi, tại sao là lúc này, khi sức sống của
tôi đang thổi bừng, nó lại bị dập tắt. Tôi sẽ phải đương đầu thế nào đây???
Nụ cười đã mất rồi, tôi đi đâu để tìm lại đây?
Những cố gắng của tôi chỉ là vì gia đình tôi, chẳng lẽ lại dập
tắt sự cố gắng đó của tôi sao, bao hoài bão, mong ước?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét