Duyên phận là khái
niệm cùng mơ hồ với tôi trước đây......nhưng có lẽ bây giờ tôi đã hoàn toàn tin
trên cuộc đời này có duyên số.......
Trải
qua 1 kì thi đại học vô cùng vất vã,mệt mỏi...lại tiếp tục hững ngày hồi hộp chờ
kết quả...nhưng đến khi có kết quả thì mình lại cảm thấy lo lắng,rối bời..có
nên đi xa để tự lập,để phát triển hay ở nhà cho ba mẹ an tâm....quả thật quyết
định xuống sg học rất khó khăn vs mình,nhưng tới giờ phút này mình nghĩ mình đã
quyết định đúng.....và điều hok ngờ là cũng có rất nhiều người quyết định còn
khó khăn hơn mình...khi mình nghe kể có bạn đã từ bỏ y dược,bách khoa,hay 1 trường
danh tiếng nào để chọn quản trị kinh doanh...nghe thì khó tin nhưng mỗi người
có 1 sự lựa chọn cho riêng mình mà,thành công nằm ở đó phải hok mọi người....
Tôi
vẫn nhớ rất rõ cảm xúc ngày đầu tiên đặt chân xuống đất sg-1 nơi xa lạ mà có lẽ
tôi bik nhiều chỉ qua sách báo,...1 vùng đất sôi động vs nhịp sống hối hả làm
cho tôi choáng ngợp,cùng vs đó là cái nắng cái bụi làm tôi cảm thấy rất mệt và
nản,nhưng đã quyết thì hok thể lùi dc,,tôi tự đông viên bản thân và cố gắng bước
tiếp...
Bước
vào ngôi trường mới,,ngôi trường mà tôi sẽ học,..giờ trong tôi sự tò mò,hứng khởi
để khám phá những điều mới lạ đã lấn dần cái lo lắng ban đầu...nhìn cảnh vật,con
người có gì đó rất cuốn hút,,tôi thik thú như 1 con chim non,lần đầu tiên tự
bay ra khỏi cái tổ nhỏ bé của mình để tìm đến 1 thế giới mới,bik bao nhiêu điều
đang chờ khám phá….sau 1sáng chạy qua chạy lại làm thủ tục,mệt lã cả người
nhưng sao mình thấy dzui dzui,thiệt là khó hiểu,sao cười hoài ah….ah,có 1 điều
mà mình rất thik đó là mấy anh chị khóa trên,tuy hum đó là ngày đấu tiên gặp mặt
mà mình thấy gần gũi sao sao ak,mấy anh chị thân thiện năng động,tự tin
gê,,,mình thấy thik thik oaj,liệu oaj mình cũng dc như dzi hok ta ^^(lại mơ nữa
rồi,mà kệ cứ mơ bik đâu thành sự thật)
Tiếp
tục hành trình,kí túc xá thẳng tiến…ui,,thiệt là mêt wá,cái chân thì đau,mồ hôi
cứ chảy,đói bung khát nước nữa chứ,sáng h có dc an j au..phải cố gắng nhanh
nhanh để đi ăn thoai,,,nhưng đông wá,phải xếp hàng,chạy wa chạy lại làm thủ tục,đóng
tiền 11h hoàn thành…mừng wá đi thoai,,^^
1tầng,2tầng,3tầng
mà sao vẫn chưa tới nơi…thương ba quá đi mất,sáng h phải xách cả đống đồ của
mình,mình đi học mà khổ cả nhà..hix..chắc ba mệt lắm oaj..mún giúp ba lắm,nhưng
mình hok làm gì dc hết….cuối cùng đã đến nơi,phòng mình ở tầng 4 lun.huhu..căn
phòng này sẽ gắn bó vs mình một thời gian khá dài đây,sao mà tối và bẩn thế nì
nhỉ,...nghỉ ngơi,ăn ún oaj mua đồ xong ba về…huhu,từ h mình phải tập sống 1
mình hok có ba,hok có mẹ….Nhớ lại tối qua đưa mình lên xe,mẹ dặn dò đủ điều,lúc
mình lên xe mẹ hok nói gì mà chạy nhanh về,mình bik mẹ đang khóc,,,mún chạy lại
ôm mẹ quá..nhưng như dzi sao mà đi đây,,lên xe mà nc mắt mình sao cứ rưng rưng…nhìn
lại đà lạt hẹn sớm ngày găp lại…tạm biệt mày,tao sẽ sớm về vs mày……chào ba,mún
khóc lắm,nhưng mình phải cố lên,khóc ba sẽ lo thêm…
Còn
lại mình vs 2 đứa bạn trong phòng,bắt tay dọn dẹp thôi,sau 2h lao động căn
phóng đã sáng và sạch hơn oai,,,mệt lã người,tắm rửa,đi ngủ thoai…
Sau 1 giấc ngủ dài…mình bắt đầu ngày mới ở 1
nơi xa lạ…mở mắt đón ánh nắng chói chang,hok phải nắng dịu như mọi ngày…mình đã
xa nhà thật rồi….cố lên u ơi…bắt đầu cs mới,wen những người bạn mới,môi trường
mới,chắc sẽ thú vị lắm đây…..nhưng hứa hẹn cũng nhiều khó khăn,,hjxhjx..mong
mình sẽ vượt wa dc,,hjhj
Có lẽ mình thật may mắn khi mới xún mà
đã quen dc nhiều người như dzi…dzui wá,mỗi người 1 nơi,1 phương trời,hjhj,có bạn
ở miền trung,,bạn ở nam oai bắc cũng có…có nhiều nét rất lạ,ngay cách nói chuyện
đã khác rồi,,,giọng Quảng Ngãi,nghe pùn cười wá đi,Phú Yên cũng hay hay nhỉ,,,hok
bik mình nói mấy bạn thấy sao hen….có lạ như mình nghe mấy bạn nói hok nhỉ??
Sẽ còn nhiều thú vị đang chờ mình phía
trước đây.
Năm nhất, có lẽ tôi đã
cố gắng hết những điều tôi có thể, tuy à đã bỏ xót vài thứ nhưng là một năm thật
ý nghĩa… Tôi cỏi bỏ lớp vỏ để bước ra cuộc
sống, hòa nhập vào thế giới.
Những vùng đất mới,
con người mới, cuộc sống mới cho tôi những trải nghiệm đáng quý.
Chỉ một ánh mắt, một nụ
cười, một câu nói, hay cái siết tay, tôi biết mình đã làm được nhiều điều có
ích,
Đến một trại trẻ vào
ngày cuối tuần, chỉ đút cháo cho các em ăn, nói, cười và nhìn vào ánh mắt nghe
những lời bập bẹ để biết các em đang nghĩ gì.
Quạt mát, nói chuyện,
bóp tay cho bà, người Mẹ Việt Nam anh hung, nhưng vơi tôi, như bà mình, tôi thèm
cái cảm giác đó lắm, tôi ước tôi có một người bà, một người ông, để tôi có thể
nói chuyện và nghe ông bà kể cho tôi nghe chuyện quá khứ.
Hay chỉ là một hành
trình khám phá cuộc sống, đi đến những nơi mà tôi chưa bao giờ đến, những nơi
mà tôi hằn mơ ước.
Tôi trân trọng cuộc sống
này dù ngày mai đó chỉ là hồi ức mà thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét