Đêm nay
Mọi thứ đề
tĩnh
Gọi là tĩnh
vì không có một âm thanh nào ngoài tiếng quạt đang quay
Đến cả bài
nghe tiếng anh cũng nói lên tâm trạng của tôi lúc này,
I wish I can
stay at home
Tôi ước tôi
có thể ở nhà
Vẫn ánh đèn
kí túc xá, sang cả góc đường
Vẫn nhưng
dãy nhà 5 tầng có góc sáng, góc tối
Nhưng hôm
nay, tôi không thể nghe những bản nhạc thật nhẹ và viết một cái gì đó.
Bộn bề cuộc
sống, Sài Gòn sẽ vậy sao, nhịp sống cứ cuốn con người theo mà tôi là một trong
số đó, không thể ngừng mà cứ cố sức chạy theo nó để đến một lúc nào đó tôi thấy
mình đã kiệt sức.
Tôi không cần,
nhưng thật sự tôi rất cần một bờ vai để dựa vào, để tôi cảm thấy được che chở,
bảo vệ. Nhưng ai đây? Khi tôi cố gắng từ chối mọi tình cảm, tôi sợ
Tôi sẽ làm tổn
thương họ, và chính tôi sẽ tổn thương lớn nhất, chờ đợi một điều gì đó ở nơi xa
kia
Đêm nay sẽ
qua
Đêm hôm qua
lại đến
Chẳng thể ngừng
lại như cánh quạt kia, khi đã bật nó sẽ quay và quay đến khi nó không thể quay
được nữa, để người ta đem bán ve chai thành phế liệu.
Vì thế cứ phải
bước
Hôm nay có
thể bạn là người xinh đẹp nhất, tuyệt vời nhất, vui vẻ nhất, lạc quan nhất
nhưng ngày mai nó còn nằm vào số phận
Mong nhưng
chưa chắc điều mong ước sẽ thành hiện thực, đôi khi nó sẽ đem đến nỗi thất vọng
lớn, chẳng thể dựa vào ai nếu bản than mình không cố gắng.
Dựa dẫm là
điều không tốt và tôi sẽ bỏ nó, vì tôi không thể dựa, tôi phải là chỗ dựa thật
chắc.
Ba chắc đang
nằm thao thức, nói ngủ nhưng đâu phải là ngủ khi cơn đau cứ đến như vậy.
Có phải người
đàn ông đó nói đúng, nhưng có lẽ vậy
Yêu thương
chỉ xuất hiện vào những lúc như vậy, khi con người ta chuẩn bị mất đi một thứ
gì đó thì họ mới trân trọng và níu giữ nó.
Bởi vì yêu
thương nó ở trong tim, nó không thể hiện ra mọi lúc
Nước mắt
cũng thế, nó không thể chảy khi niềm vui tồn tại
Như vậy nới
có lí do tại sao con người hối hận vì đã không làm, hối tiếc những gì đã qua.
Tôi không muốn
khoanh tay đứng nhìn cánh quạt quay, đồng hồ chạy
Nhưng sẽ làm
gì đây, khi cuộc sống phải tiếp tục, và tôi cũng phải phụ thuộc vào sự chuyển
đông đó.
Mơ về một
nơi nào đó chỉ có tiếng cười
Tại sao chỉ
là mơ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét