Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

ơi yêu lắm tuổi thơ tôi


"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...! "
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh...những tiếng cười khúc khích.
Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô.

Cho tôi về cái thời biết tập tô
Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố
Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố
Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng.

Cho tôi về chơi lại ô ăn quan
Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp
Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước...
"Mày ơi !" , xòe tay là được hạt ô mai...

Cho tôi xin một vé, không hai
Vé một chiều chẳng còn đường quay lại
Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi
Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài...





Ohm, nếu là con nít mọi thứ đều là thật
“Con sợ mẹ ơi!!!”
“Sợ gì vậy con?”
“Con sợ té”
Hình ảnh mà tôi bắt gặp trên chuyến xe mà tôi cùng với ba đang trên đường về nhà.
Là con nít thì sẽ nói thật mọi cảm xúc, cười khi vui và khóc khi buồn, mếu mếu vì bị chọc.
Luôn trong sáng và dễ thương vậy đó.
Còn người lớn thì không>>

Ba mệt không ba?
Hơi hơi ah
Ba đau không ba?
Ít ít thôi
Người lớn như vậy đó, con lo, con biết ba đau lắm, ba mệt lắm, nhưng chỉ biết hỏi những câu vô bổ vậy thôi.

Tuổi thơ
Dù là khóc vi vấp cục đá té thật đau vẫn đẹp
Tuổi thơ
Dù là cười vì một đoạn quảng cáo ngắn vẫn đẹp
Tuổi thơ
Nghêu ngao
Tuổi thơ
Nó là những hồi ức quá đẹp, tuyệt vời
Dù là tôi luôn bi ba bắt quỳ sau mỗi lần trốn ra ngoài đi chơi với lũ bạn cùng xóm
Bị mẹ la vì không chịu về ăn cơm
Bj bắt nạt vì là đứa nhỏ nhất

Lò cò, nhảy dây, tạt hình, bắn bi hay đá banh đều có mặt tôi
Ai đó sẽ nghĩ tôi là một đứa con trai nghịch ngợm
Nhưng tôi lại là một cô bé ham chơi

Cầu vồng sau mưa
Tôi nhảy đửng lên
Và đứng thật lâu để ngắm nó
Để rồi nó lại tan đi theo bầu trời

Và rồi sau cơn mưa
Tôi lại tìm cầu vồng
Tuổi thơ tôi không gắn với các trò chơi điệ tử, những công nghệ hiện đại, những món quà thật quý giá.
Nhưng tôi yêu những mùa hè
Yêu con diều được anh làm cho
Tôi chạy cả một quãng đường dài chỉ mong sao diều có thể bay lên và bay cao trên bầu trời.
Yêu chiếc xe đẩy làm bằng hoa dã quỳ
Lăn lăn trên con đường trong xóm
Yêu con búp bê nhỏ bé
Mà tôi phải khóc lóc, năn nỉ rồi nằm vạ ra để được mẹ mua cho
Yêu bộ đồ hàng
Mà tôi mua bằng số tiền mà tôi giúp cô cắt bánh ú mùa hè

Yêu lắm ơi tuổi thơ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét