Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

ơi yêu lắm tuổi thơ tôi


"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...! "
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh...những tiếng cười khúc khích.
Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô.

Cho tôi về cái thời biết tập tô
Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố
Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố
Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng.

Cho tôi về chơi lại ô ăn quan
Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp
Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước...
"Mày ơi !" , xòe tay là được hạt ô mai...

Cho tôi xin một vé, không hai
Vé một chiều chẳng còn đường quay lại
Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi
Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài...





Ohm, nếu là con nít mọi thứ đều là thật
“Con sợ mẹ ơi!!!”
“Sợ gì vậy con?”
“Con sợ té”
Hình ảnh mà tôi bắt gặp trên chuyến xe mà tôi cùng với ba đang trên đường về nhà.
Là con nít thì sẽ nói thật mọi cảm xúc, cười khi vui và khóc khi buồn, mếu mếu vì bị chọc.
Luôn trong sáng và dễ thương vậy đó.
Còn người lớn thì không>>

Ba mệt không ba?
Hơi hơi ah
Ba đau không ba?
Ít ít thôi
Người lớn như vậy đó, con lo, con biết ba đau lắm, ba mệt lắm, nhưng chỉ biết hỏi những câu vô bổ vậy thôi.

Tuổi thơ
Dù là khóc vi vấp cục đá té thật đau vẫn đẹp
Tuổi thơ
Dù là cười vì một đoạn quảng cáo ngắn vẫn đẹp
Tuổi thơ
Nghêu ngao
Tuổi thơ
Nó là những hồi ức quá đẹp, tuyệt vời
Dù là tôi luôn bi ba bắt quỳ sau mỗi lần trốn ra ngoài đi chơi với lũ bạn cùng xóm
Bị mẹ la vì không chịu về ăn cơm
Bj bắt nạt vì là đứa nhỏ nhất

Lò cò, nhảy dây, tạt hình, bắn bi hay đá banh đều có mặt tôi
Ai đó sẽ nghĩ tôi là một đứa con trai nghịch ngợm
Nhưng tôi lại là một cô bé ham chơi

Cầu vồng sau mưa
Tôi nhảy đửng lên
Và đứng thật lâu để ngắm nó
Để rồi nó lại tan đi theo bầu trời

Và rồi sau cơn mưa
Tôi lại tìm cầu vồng
Tuổi thơ tôi không gắn với các trò chơi điệ tử, những công nghệ hiện đại, những món quà thật quý giá.
Nhưng tôi yêu những mùa hè
Yêu con diều được anh làm cho
Tôi chạy cả một quãng đường dài chỉ mong sao diều có thể bay lên và bay cao trên bầu trời.
Yêu chiếc xe đẩy làm bằng hoa dã quỳ
Lăn lăn trên con đường trong xóm
Yêu con búp bê nhỏ bé
Mà tôi phải khóc lóc, năn nỉ rồi nằm vạ ra để được mẹ mua cho
Yêu bộ đồ hàng
Mà tôi mua bằng số tiền mà tôi giúp cô cắt bánh ú mùa hè

Yêu lắm ơi tuổi thơ.


Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Iu


Nếu một người không biết đau
Cũng không bao giờ biết khóc là gì
Nói chi đến việc cười cũng thật quá khó khăn với họ
Nhưng họ cảm nhận được trái tim họ đang rung lên
Tình yêu là thứ mãnh liệt đến thế sao
Mọi rào cản không là gì đối với trái tim đang thổn thức
Kết thúc buồn
Họ bất hạnh, không may mắn và mãi vậy sao
Đến khi nhắm mắt cũng vậy
Nhưng duy nhất họ biết thé nào là tình yêu

Và nếu cuộc sống của chúng ta thật hạnh phúc, thật vẹn tròn nhưng không biết tình yêu là gì còn thế nào bất hanh hơn
Hãy yêu đừng ngần ngại, yêu bằng cả con tim
Thật hạnh phúc nói với thế giới này bạn đang yêu...

Quạt đêm


Đêm nay
Mọi thứ đề tĩnh
Gọi là tĩnh vì không có một âm thanh nào ngoài tiếng quạt đang quay
Đến cả bài nghe tiếng anh cũng nói lên tâm trạng của tôi lúc này,
I wish I can stay at home
Tôi ước tôi có thể ở nhà

Vẫn ánh đèn kí túc xá, sang cả góc đường
Vẫn nhưng dãy nhà 5 tầng có góc sáng, góc tối
Nhưng hôm nay, tôi không thể nghe những bản nhạc thật nhẹ và viết một cái gì đó.
Bộn bề cuộc sống, Sài Gòn sẽ vậy sao, nhịp sống cứ cuốn con người theo mà tôi là một trong số đó, không thể ngừng mà cứ cố sức chạy theo nó để đến một lúc nào đó tôi thấy mình đã kiệt sức.

Tôi không cần, nhưng thật sự tôi rất cần một bờ vai để dựa vào, để tôi cảm thấy được che chở, bảo vệ. Nhưng ai đây? Khi tôi cố gắng từ chối mọi tình cảm, tôi sợ
Tôi sẽ làm tổn thương họ, và chính tôi sẽ tổn thương lớn nhất, chờ đợi một điều gì đó ở nơi xa kia
Đêm nay sẽ qua
Đêm hôm qua lại đến
Chẳng thể ngừng lại như cánh quạt kia, khi đã bật nó sẽ quay và quay đến khi nó không thể quay được nữa, để người ta đem bán ve chai thành phế liệu.
Vì thế cứ phải bước
Hôm nay có thể bạn là người xinh đẹp nhất, tuyệt vời nhất, vui vẻ nhất, lạc quan nhất nhưng ngày mai nó còn nằm vào số phận
Mong nhưng chưa chắc điều mong ước sẽ thành hiện thực, đôi khi nó sẽ đem đến nỗi thất vọng lớn, chẳng thể dựa vào ai nếu bản than mình không cố gắng.
Dựa dẫm là điều không tốt và tôi sẽ bỏ nó, vì tôi không thể dựa, tôi phải là chỗ dựa thật chắc.


Ba chắc đang nằm thao thức, nói ngủ nhưng đâu phải là ngủ khi cơn đau cứ đến như vậy.
Có phải người đàn ông đó nói đúng, nhưng có lẽ vậy
Yêu thương chỉ xuất hiện vào những lúc như vậy, khi con người ta chuẩn bị mất đi một thứ gì đó thì họ mới trân trọng và níu giữ nó.
Bởi vì yêu thương nó ở trong tim, nó không thể hiện ra mọi lúc
Nước mắt cũng thế, nó không thể chảy khi niềm vui tồn tại

Như vậy nới có lí do tại sao con người hối hận vì đã không làm, hối tiếc những gì đã qua.
Tôi không muốn khoanh tay đứng nhìn cánh quạt quay, đồng hồ chạy
Nhưng sẽ làm gì đây, khi cuộc sống phải tiếp tục, và tôi cũng phải phụ thuộc vào sự chuyển đông đó.
Mơ về một nơi nào đó chỉ có tiếng cười
Tại sao chỉ là mơ?

vun hương


Cái cảm xúc khó tả...
Khi bạn mang hương hoa đến cho cuộc đời, bạn cũng sẽ tỏa ngát hương,...hương thơm hạnh phúc... Không phải là được tung lên, hay được ca ngợi niềm hạnh phúc đơn giản chỉ là thấy những người xung quanh mình hạnh phúc, vui vẻ...nểu thế giới chỉ toàn nụ cười, không ai phải khóc thì tốt biết bao...niềm vui hay nỗi buồn nó đều có sức lan tỏa lớn lao thế đó.

Tôi hạnh phúc vì những gì tôi làm được cho cuộc sống này, một nụ cười làm cho tôi ấm lòng.