Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Mưa và nỗi buồn

Bởi vì sao mưa không ào thật nhanh và tạnh thật nhanh,
Bởi vì sao đừng âm u dai dẳng như thế
ờ tại sao không òa khóc, khóc thật to, xối xả, ầm ầm mà phải ráng nén lại, đợi đến không thể ủ lại được trong cái bình kín ấy rồi bật tung ra,..

Sau cơn mưa trời lại sáng và sau nỗi buồn thì sẽ là niềm vui chứ, ai đã bảo như thế mới đúng.....

Mưa thường lạnh và khi khóc cũng lạnh lắm
mưa thường vắng và buồn thì cô đơn lắm

Tôi nhận được một túi hoa oải hương kèm theo tờ giấy bảo rằng nếu để nó dưới gối sẽ quên buồn và dễ ngủ, buồn có thể chữa được sao, mưa cũng có cách làm cho ngưng ah..

Ngày xưa ở 1 làng quên nhỏ yên bình, có 2 đứa trẻ vẫn thường hay chơi đùa trên cánh đồng hoa oải hương ở dưới chân đồi. Chúng rất thích đến đây vào mỗi buổi chiều, để đc nằm dài trên cánh đồng hoa, thả hồn vào mây gió, để đc ngắm trời, mây và những bông hoa tím đung đưa theo làn gió nhẹ. Cũng trên cánh đồng hoa oải hương, 2 người đã hẹn ước khi nào lớn lên sẽ cưới nhau. Cô bé ngắt 1 cành hoa oải hương tách đôi và cho vào 2 chiếc lọ nhỏ xíu, mỗi người giữ 1 lọ.
Một ngày kia, 1 chuyện không may đã xảy ra. Một tai nạn đã khiến cậu bé phải nằm bất tỉnh trên giường bệnh. Bố mẹ cậu phải đưa cậu ra nước ngoài chửa trị.
15 năm sau. Cậu bé ngày xưa nay đã trở thành ca sĩ nổi tiếng. Anh trở về làng quê cũ để tìm lại những ký ức về tuổi thơ đã mất sau tai nạn. 15 năm sau, kể từ ngày cậu bé ra đi cô bé vẫn chưa từng rời khỏi làng quê 1 lần. Cô mở 1 trang trại trồng hoa ngay dưới chân đồi, nơi có cánh đồng hoa oải hương thơm ngát. Hàng ngày cô vẫn đứng trước cánh đồng hoa oải hương, nhìn những bông hoa tím đung đưa theo chiều gió, và hy vọng 1 ngày nào đó anh sẽ trở về.
Vào 1 buổi chiều khi chàng trai đi dạo, anh đi về phía chân đồi nơi có cánh đồng hoa oải hương tím biếc. 2 người đã gặp lại nhau sau 15 năm xa cách, nhưng thật trớ trêu thay, họ ko thể nhận ra nhau. Họ nói chuyện với nhau, trở thành bạn, họ kể chuyện cho nhau nghe. Chàng trai kể về chuyện anh trở về là để tìm lại ký ức. Anh đưa cho cô xem chiếc lọ nhỏ bên trong có bông hoa oải hương mà anh đã giữ bấy lâu nay, cô gái liền nhận ra đó chình là cậu bé ngày xưa, ng mà cô đã chờ đợi 15 năm nay.
Hàng ngày cô đưa anh đi đến những nơi mà trước kia 2 người từng đến, kể cho anh nghe những kỷ niệm ngày xưa của 2 người. Sau 1 thời gian anh cũng nhớ lại được những chuyện từ quá khứ. Họ yêu nhau, và có khoảng thời gian vui vẻ hạnh phúc bên nhau.
Tưởng rằng từ đây họ sẽ được sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, nhưng ai ngờ đâu, số phận lại 1 lần nữa chia cách 2 người. Cô gái bị mắc 1 căn bệnh hiểm nghèo. Trước lúc ra đi cô gái đưa cho chàng trai cái lọ thuỷ tinh nhỏ và nói với chàng trai: “Anh hãy giữ lấy chiếc lọ này, nhìn thấy nó như là thấy em, như vậy chúng mình sẽ đc ở bên nhau mãi mãi”.
Sau khi cô gái ra đi, chàng trai vô cùng đau khổ. Anh quyết định sẽ vẫn ở lại, tiếp tục trồng hoa trên mảnh đất mà ng yêu anh đã trồng. Mỗi buổi chiều anh lại ra đứng trước cánh đồng hoa oải hương, nhìn những bông hoa tím đung đưa theo chiều gió, chờ đợi, đợi 1 ngày nào đó cô sẽ theo những làn gió trở về bên anh.

Lại một câu chuyện, nghe có vẻ giống cổ tích quá, 3 ý nghĩa đó, nó sẽ là cái nào, nghi ngờ, đợi chờ hay thủy chung...
Thật là không muốn nó có bất kì ý nghĩa nào, chỉ đơn giả là hết buồn và dễ ngủ...:)



Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Mày

Quyết định thế nào là đúng…
Lại một lần nữa mất đi một người bạn, mãi mãi là như vậy, một người bạn tuyệt vời hơn cả người yêu, hơn tất cả những gì mà tao đã có…
Mày ah, những giọt nước mắt ngày hôm nay thật sự là những giọt nước mắt tao dành cho mày, phải chi đôn giản đó chỉ là bạn, phải chi đơn giản đó là sự yêu mến…
Chúng ta bắt đầu từ đâu, từ khi nào, thật sự tao không biết, nhưng tao đã quen sống một cuộc sống có mày bên cạnh..
Tao chẳng còn sợ bất cứ điều gì nữa vì tao biết khi tao gọi mày sẽ đến ngay….. Không biết chúng ta là gì của nhau, là những con người như thế nào nữa….
Mọi thứ thật tuyệt vời, những kỉ niệm thật tuyệt vời……
Ông trời vẫn còn rất dễ thương với tao khi đưa mày đến cho tao như món quà bù đắp tất cả…
 Tao sẽ không buồn nhiều đâu, chỉ buồn một chút thôi anh bạn ah…

Ngày mai của mày đang đón chờ, hình như tao là vật cản duy nhất ấy, nên lần này tao sẽ nhẹ nhàng từ bỏ……. Vì hình như số phận ko bao giờ cho tao có một người bạn thật lâu, 3 năm là quá đủ cho những gì tao có được… Mà lần này thật sự tao không thể tả nỗi cái cảm xúc ấy…

Có ai hằng ngày la rầy, chê bai tao
Có ai sẽ cãi nhau với tao
Có ai sẽ làm tao vui ngắt nghẻo

Tao sợ những điều sẽ nghe, tao đã cố tránh né nó, nhưng sơm muộn gì cũng vậy……………..
Chúng ta phải kết thúc để bắt đầu……
Tao không thể tham lam giữ mày bên cạnh hay đòi hỏi điều gì.
Thật sự tao rất quý mày và tao cũng không biết tình cảm đó như thế nào nữa…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………
Không biết khi đọc xong bài này vào một lúc nào đó, tao sẽ hối hận không,……….
Nhưng 9h44 phút hôm nay 4/11/2014 sẽ là ngày kết thúc, một ngày mưa buồn… chắc rồi đi qua nhau cũng sẽ chẳng nhìn nhau, quên nhau thôi……………………………………………………………………………………………..

Hi vọng vô tình lúc nào chúng ta sẽ nhìn thấy nhau, trên một con đường quen nào đó, chợt nhìn thấy nhau, mỉm cười… Thế là đủ rồi…