Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Viết gì đấy

Hôm nay là một ngày Sài Gòn lại mưa, đang nghe một bản nhạc mới sáng tác của anh bạn trẻ, tôi thì không  giỏi về nhạc lí hay biết nhiều về âm nhạc, tôi chỉ thưởng thức nó và thả trôi cảm xúc theo nó và đồng cảm với nó.
Vô tình giữ cuộc sống mạnh bạo ngoài kia vẫn đâu đó còn những tâm hồn đang nép đâu đó, để cố níu giữ mội chút giọt mưa, một chút cơn gió nhẹ hay một cái chạm.
Đã bao giờ bạn chạm vào quá khứ và thấy nhớ nó da diết,
Đã bao giờ bạn vô tình chạm vào nỗi nhớ và cảm thấy thắt quạnh…
Nếu nhạy cảm đủ để xót
Nếu đủ yêu thương để nâng

Tôi đã đủ mọi thứ nhưng vẫn thấy chưa đủ..
Tôi yêu và đã được yêu
Tôi hạnh phúc và đã oán trách rất nhiều
Tôi khao khát và thèm muốn
Luôn luôn là như vậy,

Hôm nay tôi đã trưởng thành, đã biết rất nhiều điều, nhận ra rất nhiều thứ quan trong của cuộc sống này… tôi biết tất cả những thứ tôi có và mất đó là số phận, tôi phải tập chấp nhận với nó… dù có kêu la nhưng chẳng cứu vãn, tôi phải mạnh mẽ và nhìn về tương lai kia, mong những điều thật tốt đẹp sẽ đến…

Tình yêu tôi nhận được và lấy đi của người khác đã là quá đủ… tôi trân trọng nó nhưng tôi chỉ có duy nhất 1 và 1 tình yêu,… tôi sẽ yêu ai đó thật nhiều và như điều tôi đã nói với 1 người rằng, nhất điịnh con của tôi phải thật hạnh phúc, vì nó có một gia đình đầy ấp tình yêu thương chân thật… vậy nhé, biết đâu con chúng ta sẽ gặp nhau…J