Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Mặt nạ


Nhận ra rằng mình thật nhỏ bé, quá nhỏ bé……….
Sụt chân, tôi rơi vào cái hố sâu do tôi đào mà tôi không biết, để đến khi mọi thứ tối sầm lại tôi mới nhận ra.
Chẳng thể trách ai, tôi đánh mất bản than, đánh mất sự cố gắng của chính tôi, niềm tin và tất cả tình yêu thương.
Con nhớ mẹ quá mẹ, tự dưng con chỉ muốn khóc, con muốn trở về là con gái, là niềm tự hào của mẹ.
Vụt qua, chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy, đứng trước một cơn gió và cứ cố gắng giang tay ra để nắm lấy như chẳng bao giờ có thể được vì nó vô hình, nó không tồn tại.
Nhìn thẳng, nhìn nghiêng và tôi đang cố nhắm mắt lại, vì tôi không biết tôi sẽ đi đâu.
Những người không nhìn thấy thật ra có phải vậy không, tôi nghĩ họ vẫn đang thấy, họ nhìn thấy đường đi phía trước và họ biết rằng họ phải làm gì để vượt qua bóng tối, họ tìm cho mình những lẽ. Thật ra tôi thấy tôi hiện giờ còn tệ hơn cả họ, tôi té và tôi ngồi lì vì tôi khôn biết khi tôi đứng dậy tôi sẽ đi đâu và rồi tôi lại té nữa.
Hi vọng, mộng tưởng, viển vông và chợt khựng lại nhìn vào thực tế.
Lời nói, cách ứng xử, ánh nhìn………..
Thằng hề cười, bạn biết chứ nhưng khi nhìn nó tôi luôn thấy nó đang khóc, gương mạt lạnh tanh, tôi rất sợ nó, sợ hơn bất kì gương mặt nào trong những bộ phim kinh dị. Thế đó, cuộc sống là phải chấp nhận và cho mình vào một vai diễn mà mình không muốn.
Khi nào bạn nhìn vào tôi bạn biết tôi đang cảm thấy tuyệt vời và khi nào tôi tệ hại nhất, nó giả tạo,đúng như vậy, chính tôi, tôi là người sợ điều đó nhất. Nó giống như bạn đang đeo một chiếc mặt nạ đẹp và đang mỉm cười rạng rỡ nhưng thật ra bên trong nước mắt ứa rỉ ra. Tại sao? Tại sao phải làm như vậy?
Thuở nhỏ tôi thích đeo nhũng chiếc mặt nạ của những nhân vật nổi tiếng và đóng vai vào họ, bắt trước hành động của họ và tưởng tượng rằng mọt ngày nào đó mình cũng được như họ có những thứ họ có, nhưng chiếc mặt nạ đó luôn làm tôi khó chịu khi đeo, và chỉ chút thôi tôi đã gỡ nó ra. Tôi nghĩ tôi không hợp với nó và tại sao tôi không tự tạo cho mình một hình tượng riêng và sẽ có những chiếc mặt nạ là gương mặt của tôi. Và thật tôi không thích bắt trước hay giống ai điều gì.
Tôi hay bạn không thể trả lời được, chúng ta đang sử dụng mặt nạ để nhìn nhau. Tôi mệt mỏi.
Và bây giờ tôi đã gỡ bỏ nó và sống thật với cảm xúc của tôi.

 nhưng ngày mai???????

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

BẠN ĐÔI

Tại sao những người quý mình, có lẽ vậy họ lại rời xa mình, vì họ thấy xung quanh mình nhiều người quá, mình hạnh phúc quá sao.
“BẠN”
Tới bây giờ vẫn rất khó định nghĩa và hình dung.
1,2 lại 3 là người mình cảm thấy yêu quý lắm, có thể tâm sự, nhưng có phải mình quá tham lam.
Muốn được quan tâm, được xem là một người quan trọng, nhưng mình biết xác định ai là người mình quý cơ mà.
Thật ra tôi mình muốn tình cảm chúng mình chỉ là BẠN mà thôi, vì tôi không muốn tình cảm lấn sang thứ tình cảm khác.
Vì nếu là bạn chúng ta luôn bên nhau, luôn quan tâm, chia sẻ với nhau tất cả.
Bạn nói nếu là bạn sẽ sẵn sàng  giúp nhau bất cứ khi nào mà.
Tôi rất sợ nếu nó khác đi sẽ không còn gọi là tình bạn nữa.

Muốn quan tâm bạn và làm hết tất cả những điều tôi muốn, nhưng lại sợ vì đó mà bạn hiểu lầm tình cảm chúng ta.
Có một người bạn thân khác giới thật khó vậy sao.?????????
Tôi đã từng ước rằng có một thằng bạn thân, bởi con trai rất dễ chịu, thoáng và ít nghĩ nhiều.
Bởi vì con trai luôn mạnh mẽ và tôi sẽ chẳng phải lo sợ điều gì khi đi bên bạn.
Và hoàn toàn chẳng sợ bị hiểu lầm, bởi chúng ta là BẠN mà.

Nhưng nếu như vậy có được không, có quá ích kỉ không,
Bởi vì tình cảm đâu phải muốn là được đâu.

Làm sao để chúng ta như là BẠN, thật tự nhiên như ban đầu.
……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………….
………………………………………………………………………………………………
Hình như tôi đã quá lạnh lùng
Quá lí trí




Quá rõ ràng
Nên bạn cũng sẽ từ bỏ, đâu ai muốn ở bên một người như vậy.

Tôi rất buồn và càng cảm thấy trống trãi…
Và nỗi sợ sẽ lại đến, không ai bên cạnh chăng?
Hẹn gặp lại
Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở một đoạn đường nào đó, lúc đó chắc chỉ nhìn nhau ở xa mà thôi.
Thật không muốn…
Nếu chúng ta là bạn rồi cho đến khi già, đứa nào cũng có con cháu riêng và đến đó chúng ta vẫn là BẠN.
BẠN.



Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

KHO BÁU TRÊN MÔI

http://www.lanasomething.com/?p=1165

Nụ cười
Nghĩ rằng rất dẽ để cười, bạn chỉ việc nhoẻn miệng và thế đã gọi là cười.
Nhưng như vậy có thật gọi là nụ cười không

Nếu bạn không thật thoải mái, không thật hạnh phúc, không thật thích đó chỉ là nụ cười gượng, cười đất sét mà thôi, nụ cười bị nhào nặng do để cho vừa lòng mọi người, cho mình không bị lạc loài, chỉ là để lịch sự trong giao tiếp ứng xử mà thôi....
Nhưng bạn có để ý rằng bạn có thể cười khi bắt gặp một hành động nhỏ của một em bé, xem một vở kịch hay một đoạn quảng cáo nào đó.
Cười thật tươi khi bên gia đình bạn, những người mà bạn yêu thương, chỉ một hành động nhỏ, hay lời nói của họ cũng làm cho bạn cười ngoặc nghẽo. Tôi nhớ lúc nhỏ chỉ một cái nhìn mà hai chị em tôi cừ nhìn nhau cười,  chẳng lẽ cười cũng bị lây truyền sao, cứ nhìn nhau mà cười không thể nhịn được. Thi nhau "Bé không được cười nũa nhek".."Ai mà cười là thua" thế mà nhìn nhau lại ôm bụng mà cười.^^
Là những khi ngồi bên đám bạn thân, tám những chuyện trên trời dưới đất, cười rầm rầm, nụ cười nó dễ đến như vậy đấy.
Và hình như càng lớn nụ cười của chúng ta nó cũng lớn theo, nó không còn hồn nhiên, không thoải mái như khi ta là con nít nữa. Càng ngày "nụ cười cho có" càng xuất hiện nhiều trên gương mặt chúng ta.

Để giữ nụ cười của mình không phải dễ đâu bạn ah.

tại sao người ta chỉ cười khi vui
tại sao lại khóc khi buồn...
có một nghiên cứu nào để biết được không...

nhưng nếu bạn thấy một nụ cười dù là của cô bán nước hay một người lạ nào đó trên đường thì bạn cũng sẽ rất thoải mái, và ngày hôm đó bạn co thể cười cả ngày.
Nhưng nếu bạn đang có một chuyện buồn thì mọi thứ xung quanh trở nên thật tệ, nụ cười đôi khi trở nên thàng giả dối. Và lúc đó cười là một việc rất khó khăn...

Đôi khi trong ánh mặt bạn cũng thấy được nụ cười của ai đó cho dù họ chảng cười bao giờ..
Nụ cười là điều tuyệt vời nhất của tạo hóa.

nếu không có nụ cười chúng ta cũng sẽ trở nên những cành cây khô, rồi sẽ chết ỉu theo thời gian mà thôi.
Nên giữ mãi nụ cười nhé......
:))
^^



Trãi

Bao giờ sẽ sống thật với bản thân
Khi không biết sẽ chia sẻ với ai
Khoảng cách do chình mình tạo ra
Tình yêu sao nghe nó đẹp và tuyệt vời sao
Nhưng liệu mình đã thật sự yêu
Thật sự sẵn sàng
Khi cần chẳng ai bên cạnh cả

Nước mắt cứ chảy
Vì tuổi thân
Vì mình đãng gượng không nổi nữa
Vì tất cả trước mặt đều tối đen lại
Vi không bước được nữa
Bên cạnh cũng chỉ là màn đêm

Vui mún nhay cỡn lên
Hét thật to nhưng ai sẽ nghe
Một điều bình thường, muốn ai đó dành thời gian cho mình, nhưng hình như nó đã biến mất…

Do mình không trân trọng, quá hững hờ, hay do nó đã nhạt phai theo năm tháng và khoảng cách.
Thời gian
Chắc nó sẽ trả lời
Và đến lúc đó mình phải chấp nhận.