Nhận ra rằng mình thật nhỏ bé, quá nhỏ bé……….
Sụt chân, tôi rơi vào cái hố sâu do tôi đào mà tôi không biết,
để đến khi mọi thứ tối sầm lại tôi mới nhận ra.
Chẳng thể trách ai, tôi đánh mất bản than, đánh mất sự cố gắng
của chính tôi, niềm tin và tất cả tình yêu thương.
Con nhớ mẹ quá mẹ, tự dưng con chỉ muốn khóc, con muốn trở về
là con gái, là niềm tự hào của mẹ.
Vụt qua, chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy, đứng trước một
cơn gió và cứ cố gắng giang tay ra để nắm lấy như chẳng bao giờ có thể được vì
nó vô hình, nó không tồn tại.
Nhìn thẳng, nhìn nghiêng và tôi đang cố nhắm mắt lại, vì tôi
không biết tôi sẽ đi đâu.
Những người không nhìn thấy thật ra có phải vậy không, tôi
nghĩ họ vẫn đang thấy, họ nhìn thấy đường đi phía trước và họ biết rằng họ phải
làm gì để vượt qua bóng tối, họ tìm cho mình những lẽ. Thật ra tôi thấy tôi hiện
giờ còn tệ hơn cả họ, tôi té và tôi ngồi lì vì tôi khôn biết khi tôi đứng dậy
tôi sẽ đi đâu và rồi tôi lại té nữa.
Hi vọng, mộng tưởng, viển vông và chợt khựng lại nhìn vào thực
tế.
Lời nói, cách ứng xử, ánh nhìn………..
Thằng hề cười, bạn biết chứ nhưng khi nhìn nó tôi luôn thấy
nó đang khóc, gương mạt lạnh tanh, tôi rất sợ nó, sợ hơn bất kì gương mặt nào
trong những bộ phim kinh dị. Thế đó, cuộc sống là phải chấp nhận và cho mình
vào một vai diễn mà mình không muốn.
Khi nào bạn nhìn vào tôi bạn biết tôi đang cảm thấy tuyệt vời
và khi nào tôi tệ hại nhất, nó giả tạo,đúng như vậy, chính tôi, tôi là người sợ
điều đó nhất. Nó giống như bạn đang đeo một chiếc mặt nạ đẹp và đang mỉm cười rạng
rỡ nhưng thật ra bên trong nước mắt ứa rỉ ra. Tại sao? Tại sao phải làm như vậy?
Thuở nhỏ tôi thích đeo nhũng chiếc mặt nạ của những nhân vật
nổi tiếng và đóng vai vào họ, bắt trước hành động của họ và tưởng tượng rằng mọt
ngày nào đó mình cũng được như họ có những thứ họ có, nhưng chiếc mặt nạ đó
luôn làm tôi khó chịu khi đeo, và chỉ chút thôi tôi đã gỡ nó ra. Tôi nghĩ tôi
không hợp với nó và tại sao tôi không tự tạo cho mình một hình tượng riêng và sẽ
có những chiếc mặt nạ là gương mặt của tôi. Và thật tôi không thích bắt trước
hay giống ai điều gì.
Tôi hay bạn không thể trả lời được, chúng ta đang sử dụng mặt
nạ để nhìn nhau. Tôi mệt mỏi.
Và bây giờ tôi đã gỡ bỏ nó và sống thật với cảm xúc của tôi.

