Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Năm 2 i try


4h45 phút....yên tĩnh quá...nhìn xung quanh trong phòng ai cũng say giấc
Không cần báo thức, không cần ai kêu...
Và cũng chẳng cố nhắm mắt ngủ...
Tỉnh hẳn...
Hình như hôm nay có chuyện gì quan trọng, vì chỉ có những chuyện quan trọng làm nó lo lắng, mình mới có thể ngủ không được và dậy thật sớm...

Mới hôm qua thôi, nó còn là một cô bé trầm tính, có thể nói là lạnh tanh. Nó rụt rè, nhút nhát, e thẹn với tất cả mọi thứ xung quanh....
Cái ngày đó rồi cũng sẽ đến, nó chẳng muốn đâu, nó không hề muốn, cái ngày mà nó phải rời xa ba nó, mẹ nó, em nó, cái gia đình thân yêu mà 18 năm qua nó được bao bọc.
Và tệ hơn cả nó phải xa cái vùng đất yên bình, cuộc sống bình dị có những con người hiền hòa, những cảnh vật thân quen.
Khuya hôm đó, trong cái lạnh lẽo màn sương phủ cuối đường, qua hàng thông, qua những căn nhà cổ. Mẹ nó, em nó đưa nó và ba xuống đường để chờ xe đón. Đã mấy ngày qua, ngày nào cũng nghe mẹ căn dặn đi, căn dặn lại những cân như vậy... Ráng học nha con, ăn uống đầy đủ, đi đứng cẩn thân, giữ gìn sức khỏe..vvv..nghe đi nghe lại nó thấy chán, nhưng giờ thì nó thèm được nghe những lời đó, ước được mẹ nấu cho ăn những món nó thích, ép nó ăn, la nó...Xe đến, nó chưa kịp quay qua chào mẹ thì mẹ nó nói một câu "Ráng học nha con "rồi chạy nhanh vào nhà, nó biết mẹ nó khóc, mẹ nó không muốn cho nó thấy. Nó giả vờ cười, nghĩ là đi rồi sẽ về để an ủi bản thân nhưng nó muốn lắm, muốn chạy theo mẹ nó, ôm mẹ nó và nói con sẽ học ở nhà. Ba nó ngồi bên cạnh nó, trên đường ra bến xe nó chỉ nhìn vào một khoảng không, nước mắt cứ chảy, lăn dài ttrên hai gò má, ba hỏi thì nó chỉ cười bù. Và rồi, và rồi bánh xe lăn đưa nó rời xa những gì đã từng thuộc về nó.
Bầu trời đầy sao, nó không ngủ mà cứ ngồi, chắc nó đang nghĩ về những gì đang xảy ra, vì nó vẫn nghĩ nó đang mơ. Rồi nỗi lo sợ lai xuất hiện, Sài Gòn cái vùng đất nhộn nhịp, xô bồ, phức tạp, bao nhiêu cám dỗ, bao nhiêu bon chen mà như nó tưởng tượng có thể vồ lấy nó ngay khi có thể, nó sợ lắm, nó lo lắm, nó biết phải làm sao để chống lại khi nó không có gì trong tay, nó cũng không mạnh mẽ như những đứa con trai khác. Tất cả cứ quanh quẩn trong đầu nó, những bài báo về các tệ nạn làm nó ám ảnh. Nó sợ những ánh mắt của những người lạ cứ nhìn nó, nó sợ sự lạnh nhạt của con người, sợ dòng xe cuồn cuộn chạy mỗi khi đèn đỏ, nó sợ tất cả, nó ghét Sài Gòn, ghét tất cả vì chúng không mang lại cho nó cảm giác an toàn.
Ghét vậy nhưng nó vẫn đi, vì cái tò mò sao??? Vì nó muốn tự lập, muốn tập quen với cuộc sống, vì nơi đây sẽ cho nó những cơ hội, những điều mà lâu nay nó mơ ước, đến những vùng đất mới, những con người mới...
Nhớ cái ngày mà nó di thi, lần đầu tiên nó xuống Sài Gòn.Đã quá xa rồi, hình như xe đã qua Đồng Nai... Bắt đầu có những thứ mới lại cuốn hút nó, những cây mà nó chưa thấy bao giờ, chôm chôm đỏ chín nặng trĩu cây, chỗ bên kia còn có cây sầu riêng, rồi cả rừng cao su nữa, thú vị quá, nó cứ luyên thuyên quay qua ba nó hỏi, ba ơi trái này là trái gì vậy ba? Chỗ này chỗ nào thế ba? Nó làm như ba nó là một nhà bác học có thể biết hết mọi thứ vậy...
Sáng gọi là sáng chứ trồi nó vẫn tối đen thui, xe dừng trên quốc lộ, bước xuống xe trong cái cảm giác lân lân, giờ đi đâu, làm sao đến được trường đây, còn cả một đống đồ nó mang theo nữa, như thể lâu lắm mới được về nhà. Mãi hỏi thăm, đi vòng vòng vòng ba nó với nó mới tìm được trường. Cái ngôi trường mới xây rất ít người biết đến, lần mò mãi mới vào được...
Woa...đẹp quá, cao quá ba ơi..trường con học đã quá ba nhỉ, con nhìn mỏi cả cổ.mà vẫn thích nhìn. Chẳng có ai hết, có mỗi bác bảo vệ, vì còn quá sớm, nó có thời gian để quan sát và ghi nhớ, nó sẽ học ở đây, nơi đây sẽ gắn bó với nó suốt thời sinh viên sao, thấy lạ quá. "Một bạn, hai bạn chắc mấy bạn cũng nhập học như mình, vui thiệt" nó nghĩ thầm,
Những thú mới mẻ làm cho nó lân lân, cảm giác nó theo suốt cả sáng. Bắt đàu làm thủ tục nhập học, giấy báo, bằng tốt nghiệp,vv 1,2,3,4,5,6.. Đủ hết mọi thứ rồi, mà giờ bắt đầu từ đâu đây?
May qua, hay quá, đúng là đại học, có mấy anh chị đứng hướng dẫn từng bước, chỉ bảo nó tận tình quá. Bắt đầu thích rồi, nó mơ đến 1 ngày sẽ đứng ở đó... Nềm vui, sự hứng khởi làm nó tung ta tung tăng chạy nhong nhong xung quanh trường. Cuối cùng sau khi chờ đợ mệt mỏi nó đã hoàn thành hết thủ tục, học phí... Nó mê li cái năng động, vui vẻ của các anh chị. Mắt nhìn chăm chăm nghĩ thầm "Bao lâu để mình được như vậy, chắc khó, có thể là không"
                  .............."yeahhhhhhhhhhhhh mình đã là sinh viên" :))
 Kí túc xá, thật ra tất cả đều trong tưởng tượng của nó nhưng thật tế hơn cả tưởng tượng,
Sao mà rộng quá, to quá, nhiều nhà quá...mình sẽ bị lạc mất... Quên mất hình như nó chưa ăn gì thì phải, mải mê với những thứ mới làm nó quên đi cơn đói...
Mặn mặn, rít rít, khó chịu... Hi vọng là sẽ quen, cố lên, cố lên...
1 tầng, 2 tầng, ba tầng, thương ba nó quá...phải vất vả lắm ba nó mới vác lên 4 tầng cho nó, đây sẽ là căn phòng nó ở trong năm học đầu tiên...




Đã lâu rất lâu rồi không đi dạo ở ktx
Tối nay tình cờ bắt gặp 2 bé...vẫn chưa thể chấp nhận thấy gượng gạo quá, thói quen làm em, là năm nhất nó vẫn ăn vào trong suy nghĩ, phải tập dần làm chị sao khó quá và một điều chắc chắn tôi hay bất kì bạn gái năm 2 nào cũng có cảm xúc như thế, mình già ui, các em năm nhất xinh tươi vào sẽ giành hết tình cảm của các anh chị khóa trên cho coi...
Buồn buồn hưng cũng vui vui.
Thế rồi học kì 1 của năm 2 đã trôi qua, tôi đã làm được những gì mà tôi nghĩ tôi có thể, tôi nhận được sự yêu quý và tôi cũng yêu quý những người bạn của tôi.

Năm 2 rồi đó, mình phải trưởng thành rồi, phải tự mọi thứ, phải làm mọi thứ một mình, mệt mỏi cũng không được than vãn.

Kì thi

Khó khăn đến với tôi, tại sao là lúc này, khi sức sống của tôi đang thổi bừng, nó lại bị dập tắt. Tôi sẽ phải đương đầu thế nào đây???
Nụ cười đã mất rồi, tôi đi đâu để tìm lại đây?

Những cố gắng của tôi chỉ là vì gia đình tôi, chẳng lẽ lại dập tắt sự cố gắng đó của tôi sao, bao hoài bão, mong ước?










Năm nhất tươi nhất


     

 Duyên phận là khái niệm cùng mơ hồ với tôi trước đây......nhưng có lẽ bây giờ tôi đã hoàn toàn tin trên cuộc đời này có duyên số.......
     Trải qua 1 kì thi đại học vô cùng vất vã,mệt mỏi...lại tiếp tục hững ngày hồi hộp chờ kết quả...nhưng đến khi có kết quả thì mình lại cảm thấy lo lắng,rối bời..có nên đi xa để tự lập,để phát triển hay ở nhà cho ba mẹ an tâm....quả thật quyết định xuống sg học rất khó khăn vs mình,nhưng tới giờ phút này mình nghĩ mình đã quyết định đúng.....và điều hok ngờ là cũng có rất nhiều người quyết định còn khó khăn hơn mình...khi mình nghe kể có bạn đã từ bỏ y dược,bách khoa,hay 1 trường danh tiếng nào để chọn quản trị kinh doanh...nghe thì khó tin nhưng mỗi người có 1 sự lựa chọn cho riêng mình mà,thành công nằm ở đó phải hok mọi người....
     Tôi vẫn nhớ rất rõ cảm xúc ngày đầu tiên đặt chân xuống đất sg-1 nơi xa lạ mà có lẽ tôi bik nhiều chỉ qua sách báo,...1 vùng đất sôi động vs nhịp sống hối hả làm cho tôi choáng ngợp,cùng vs đó là cái nắng cái bụi làm tôi cảm thấy rất mệt và nản,nhưng đã quyết thì hok thể lùi dc,,tôi tự đông viên bản thân và cố gắng bước tiếp...
     Bước vào ngôi trường mới,,ngôi trường mà tôi sẽ học,..giờ trong tôi sự tò mò,hứng khởi để khám phá những điều mới lạ đã lấn dần cái lo lắng ban đầu...nhìn cảnh vật,con người có gì đó rất cuốn hút,,tôi thik thú như 1 con chim non,lần đầu tiên tự bay ra khỏi cái tổ nhỏ bé của mình để tìm đến 1 thế giới mới,bik bao nhiêu điều đang chờ khám phá….sau 1sáng chạy qua chạy lại làm thủ tục,mệt lã cả người nhưng sao mình thấy dzui dzui,thiệt là khó hiểu,sao cười hoài ah….ah,có 1 điều mà mình rất thik đó là mấy anh chị khóa trên,tuy hum đó là ngày đấu tiên gặp mặt mà mình thấy gần gũi sao sao ak,mấy anh chị thân thiện năng động,tự tin gê,,,mình thấy thik thik oaj,liệu oaj mình cũng dc như dzi hok ta ^^(lại mơ nữa rồi,mà kệ cứ mơ bik đâu thành sự thật)
    Tiếp tục hành trình,kí túc xá thẳng tiến…ui,,thiệt là mêt wá,cái chân thì đau,mồ hôi cứ chảy,đói bung khát nước nữa chứ,sáng h có dc an j au..phải cố gắng nhanh nhanh để đi ăn thoai,,,nhưng đông wá,phải xếp hàng,chạy wa chạy lại làm thủ tục,đóng tiền 11h hoàn thành…mừng wá đi thoai,,^^
     1tầng,2tầng,3tầng mà sao vẫn chưa tới nơi…thương ba quá đi mất,sáng h phải xách cả đống đồ của mình,mình đi học mà khổ cả nhà..hix..chắc ba mệt lắm oaj..mún giúp ba lắm,nhưng mình hok làm gì dc hết….cuối cùng đã đến nơi,phòng mình ở tầng 4 lun.huhu..căn phòng này sẽ gắn bó vs mình một thời gian khá dài đây,sao mà tối và bẩn thế nì nhỉ,...nghỉ ngơi,ăn ún oaj mua đồ xong ba về…huhu,từ h mình phải tập sống 1 mình hok có ba,hok có mẹ….Nhớ lại tối qua đưa mình lên xe,mẹ dặn dò đủ điều,lúc mình lên xe mẹ hok nói gì mà chạy nhanh về,mình bik mẹ đang khóc,,,mún chạy lại ôm mẹ quá..nhưng như dzi sao mà đi đây,,lên xe mà nc mắt mình sao cứ rưng rưng…nhìn lại đà lạt hẹn sớm ngày găp lại…tạm biệt mày,tao sẽ sớm về vs mày……chào ba,mún khóc lắm,nhưng mình phải cố lên,khóc ba sẽ lo thêm…
     Còn lại mình vs 2 đứa bạn trong phòng,bắt tay dọn dẹp thôi,sau 2h lao động căn phóng đã sáng và sạch hơn oai,,,mệt lã người,tắm rửa,đi ngủ thoai…
     Sau 1 giấc ngủ dài…mình bắt đầu ngày mới ở 1 nơi xa lạ…mở mắt đón ánh nắng chói chang,hok phải nắng dịu như mọi ngày…mình đã xa nhà thật rồi….cố lên u ơi…bắt đầu cs mới,wen những người bạn mới,môi trường mới,chắc sẽ thú vị lắm đây…..nhưng hứa hẹn cũng nhiều khó khăn,,hjxhjx..mong mình sẽ vượt wa dc,,hjhj
        Có lẽ mình thật may mắn khi mới xún mà đã quen dc nhiều người như dzi…dzui wá,mỗi người 1 nơi,1 phương trời,hjhj,có bạn ở miền trung,,bạn ở nam oai bắc cũng có…có nhiều nét rất lạ,ngay cách nói chuyện đã khác rồi,,,giọng Quảng Ngãi,nghe pùn cười wá đi,Phú Yên cũng hay hay nhỉ,,,hok bik mình nói mấy bạn thấy sao hen….có lạ như mình nghe mấy bạn nói hok nhỉ??
      Sẽ còn nhiều thú vị đang chờ mình phía trước đây.
Năm nhất, có lẽ tôi đã cố gắng hết những điều tôi có thể, tuy à đã bỏ xót vài thứ nhưng là một năm thật ý nghĩa…  Tôi cỏi bỏ lớp vỏ để bước ra cuộc sống, hòa nhập vào thế giới.
Những vùng đất mới, con người mới, cuộc sống mới cho tôi những trải nghiệm đáng quý.
Chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một câu nói, hay cái siết tay, tôi biết mình đã làm được nhiều điều có ích,   
Đến một trại trẻ vào ngày cuối tuần, chỉ đút cháo cho các em ăn, nói, cười và nhìn vào ánh mắt nghe những lời bập bẹ để biết các em đang nghĩ gì.
Quạt mát, nói chuyện, bóp tay cho bà, người Mẹ Việt Nam anh hung, nhưng vơi tôi, như bà mình, tôi thèm cái cảm giác đó lắm, tôi ước tôi có một người bà, một người ông, để tôi có thể nói chuyện và nghe ông bà kể cho tôi nghe chuyện quá khứ.
Hay chỉ là một hành trình khám phá cuộc sống, đi đến những nơi mà tôi chưa bao giờ đến, những nơi mà tôi hằn mơ ước.
Tôi trân trọng cuộc sống này dù ngày mai đó chỉ là hồi ức mà thôi.

      

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Tôi sẽ không dừng lại


………..Đôi chân tôi bé nhỏ
………..Đôi chân tôi khập khiễng
Đá chông chênh
Cát trơn trượt
Bùn lầy lún chân tôi
……..
Bước…
1,2 tôi vẫn sẽ bước
Tôi bước để biết rằng đá không dễ để bước qua
Bùn lầy sẽ làm tôi lấm lét và cát sẽ làm tôi té………

Tại sao tôi không chùn bước ư
Tôi sẽ không chịu thua dễ dàng
Tôi bước và bước
Kiếm tìm,
Một thứ gọi là phép màu.
    I prayed
    I am praying
    I will pray
….continue………………….

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Dấu

Lặng.......................
Dấu lặng cho cuộc đời tôi........................................
Dấu lặng đi sâu vào tim
Vào tâm trí và khối óc.......
 Xin cho tôi chút lặng để tôi bước tiếp...
Đừng lặng rồi chấm hết tất cả
Chỉ một dấu nghĩ để xem lại những dòng trước
Sửa những lỗi sai
Để viết tiếp những trang mới.......
 
   Đừng cắt ngang để xuống hàng mới, sẽ rất khó để biết bắt đầu từ đâu.
   Đừng chấm chấm ngắt ngửng để không biết tiếp theo phải làm sao.

Bởi vì đó là quy luật
Có phẩy sẽ có chấm
Có cảm cũng có hỏi
Có vấp ngã có đứng dậy
Có bắt đầu và cũng có kết thúc.



Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

To smile away



 Tình cờ nghe bài hát "Always look on the bright side of life"

Hãy nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...
Hãy vui vẻ lên nào!!!!!
Hãy nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...
Đừng lo nghĩ nhek bạn!!!
Hãy nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...
Bạn có phải mất gì đâu???
Hãy nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...
Biết không bạn sinh ra từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi,,,,,
Bạn đã mất gì cơ chứ???
Không gì cả!!!
Hãy nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...
Hãy nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...


Trong cuộc sống, công việc, gia đình, bạn bè, tình cảm hay bất cứ chuyện gì bạn cũng hãy nhìn vào mặt tươi sáng, sẽ có hướng giải quyết thay vì cứ ngồi buỗn chán...

^^ to smile away…
2012


Hạnh phúc lan tỏa


Cái cảm xúc khó tả...
Khi bạn mang hương hoa đến cho cuộc đời, bạn cũng sẽ tỏa ngát hương,...hương thơm hạnh phúc... Không phải là được tung lên, hay được ca ngợi niềm hạnh phúc đơn giản chỉ là thấy những người xung quanh mình hạnh phúc, vui vẻ...nểu thế giới chỉ toàn nụ cười, không ai phải khóc thì tốt biết bao...niềm vui hay nỗi buồn nó đều có sức lan tỏa lớn lao thế đó.....


Trong bóng tối kia, ngọn đèn vẫn sáng, cái ánh sáng yếu ớt nơi góc nhỏ bé, sưởi ấm sự cô đơn, thổi ấm trái tim.............................................


Khác




Môi trường mới thay đổi
Làm con người ta cũng thay đổi
Đã từng là một cô bé rụt rè, nhút nhát, e thẹn, không biết hải diễn tả thế nào, vì tôi luôn sợ mọi thứ, tôi rút mình trong vỏ ốc bé nhỏ, hi vọng tìm được thế giới của tôi...
Nhưng đến một ngày tôi nhận ra, tôi cần phải thay đổi,
Và tôi đã làm được, có lẽ không phải là nhiều,
Nhưng tôi nhận ra chính tôi đang thay đổi, tôi đã lớn hơn, đã trưởng thành hơn theo lời nhận xét của những ngừơi xung quanh, đã có thể một mình làm nhiều thứ, đưa ra quyết định, hay đến cả việc dưa ra lời khuyên…
Tôi hòa đồng, tôi vui vẻ, và tôi đã tập được cách giấu cảm xúc,,,

Nhưng không biết tôi thay đổi như thế có đúng và có ai thích không,
Chắc có người sẽ bất ngờ về sự thay đổi của tôi,
Tôi thay đổi và để lại những sai lầm, tôi nhận ra, nhưng có như vậy thì tôi mới biết được tôi cần gì, ai quan trọng với tôi và tôi sẽ tiếp tục đi đâu...
Những gì tôi đã có, đã đến vơi tôi, tôi sẽ trân trọng và giữ mãi cho riêng mình...

Những điều tôi sợ sẽ xảy đến lúc nào đây,
Và tôi phải đón nhận ra sao,
Vì tôi biết khó khăn vẫn đang đón chờ tôi, và xuất hiện bất cứ khi nào tôi mềm yếu...

 tôi mới là sinh viên năm nhất thôi....
Tôi đã khác
Tôi sẽ khác
Nhưng tôi sẽ là tôi...

Cuốn sổ


Cuộc sống của tôi goi gọn trong cuốn sổ đó...
Nắng........
Soi chiếu qua từng trang giấy, từng nét tạo thành dòng...
Nhiều dòng lại thành trang...

Gió
Một ngày đến
Cuốn hết tất cả...
Đưa tôi đến một trang mới trắng trơn...
Và giờ tôi phải bắt đầu tập viết những dòng đầu tiên...
Một màu mực mới, một trang giấy mới
Một nét chữ khác, cứng hơn, chắc hơn

Mưa...
Chỉ mong mưa đừng làm ướt giấy
Đừng làm nhòe chữ...

Để mai nắng đến, gió qua
Tôi nhìn rõ lại những gì đã qua...
Những gì mà tôi đã từng trân trọng...
Cho dù tôi đã từng thất vọng, từng rất buồn...
vì tôi đã quá yêu chúng,....
  Xin cho tôi viết những dòng hạnh phúc
  Xóa tan nỗi buồn.......