Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Lặng

............
Lặng cả thời gian
........

Và rồi chúng ta sẽ bắt đầu lại hoàn toàn mới...
kỉ niệm cuốn trôi tất cả...

Điện thoại, laptop và cái bóp..,. đó là những tài sản vô giá của
Mất chúng, tôi mất đi quá khứ, mất đi kỉ niệm....
những hồi ức, những dòng linh tinh cho ai đo cũng đã đi theo...

Trách ai ngoài số phận
vẫn trong tim thôi, nhưng sẽ nhạt dần và theo dòng cuốn tôi vô tình quên mất...

Dẫu biết để hạnh phúc phải trải qua khó khăn và thử thách, nhưng sao mọi thứ đè lên đôi vai này.
Tôi muốn gục ngã vì nó nặng quá, tôi không kham được nhưng phải gồng mình, cố gắng gượng..

tôi ước ao như những ccoo gái kia, họ có ba, luôn che chở bảo vệ họ... an tâm vì mẹ hạnh phúc vì có người bên cạnh chăm sóc, em nó cũng được như bao đứa bạn cùng tuổi... Và gia đình nó vẫn đầy ắp tiếng cười.
 Thiếu đi một người là thiếu đi tất cả.

Chìm đắm trong những suy nghĩ mong lung, nó chẳng có định hướng, chẳng có chút niềm tin...

Xin lỗi vì đã lạc mất m,...


Con biết là con là con gái của ba, nên có gì đi nữa, con sẽ vẫn cố gắng bước tiếp........ côn sẽ làm được.

Con sẽ mãi làm cho ba tự hào, không gì có thể khuất phục con cả.

Ba đừng buồn con nha ba, con không muốn những chuyện đó xảy ra chút nào, chỉ là con đã làm việc không đúng cách.

Những ngày sắp tới, khó khăn... thật con không biết phải làm thể nào

$ năm trước đã có 1 người vất vả, đưa con đi thi, ngồi đội con, cực vì con, lo cho con, thương con...
những hình ảnh đó ngàn kiếp con không quên. Thương ba và yêu ba hơn bất cứ thứ gì.

Vì có ba nên con cố gắng, vì có ba nên con luôn nỗ lực để ba tự hào.

tương lai con giờ vẫn còn là một dấu hỏi chấm thật to???????????









Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

..........

Càng lớn lại càng có những điều suy nghĩ, về số phận,mọi thứ đã đượ sắp đặt như thế phải không...hôm nay chưa chắc là mãi mãi
có những thứ chớp nhoáng đến đáng sợ, có những tình cảm cứ tồn tại như vậy.

7 năm ?
4 năm?
3 năm?
1 năm?
vài tháng??

những tình cảm dễ thương, trong sáng và ngây ngô...
những thứ tình cảm chẳng thể hiểu nổi.
 ranh giới yêu đương vợ chồng, xa gần, mơ hồ...

Nhiều sự việc nghĩ chỉ có trong phim ảnh mới có, ờ thì nó cũng xảy ra...
một sự sắp xếp mà không biết mình sẽ rơi vào đâu, sẽ như thế nào.......
bế tắc, tuyệt vọng, vô cảm hụt hẫng
vui sướng, hạnh phúc lo sợ
nó là một vòng lẩn quẩn, mơ hồ như vậy..


:(((((((((((((((((((((((((((((((

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Mưa và nỗi buồn

Bởi vì sao mưa không ào thật nhanh và tạnh thật nhanh,
Bởi vì sao đừng âm u dai dẳng như thế
ờ tại sao không òa khóc, khóc thật to, xối xả, ầm ầm mà phải ráng nén lại, đợi đến không thể ủ lại được trong cái bình kín ấy rồi bật tung ra,..

Sau cơn mưa trời lại sáng và sau nỗi buồn thì sẽ là niềm vui chứ, ai đã bảo như thế mới đúng.....

Mưa thường lạnh và khi khóc cũng lạnh lắm
mưa thường vắng và buồn thì cô đơn lắm

Tôi nhận được một túi hoa oải hương kèm theo tờ giấy bảo rằng nếu để nó dưới gối sẽ quên buồn và dễ ngủ, buồn có thể chữa được sao, mưa cũng có cách làm cho ngưng ah..

Ngày xưa ở 1 làng quên nhỏ yên bình, có 2 đứa trẻ vẫn thường hay chơi đùa trên cánh đồng hoa oải hương ở dưới chân đồi. Chúng rất thích đến đây vào mỗi buổi chiều, để đc nằm dài trên cánh đồng hoa, thả hồn vào mây gió, để đc ngắm trời, mây và những bông hoa tím đung đưa theo làn gió nhẹ. Cũng trên cánh đồng hoa oải hương, 2 người đã hẹn ước khi nào lớn lên sẽ cưới nhau. Cô bé ngắt 1 cành hoa oải hương tách đôi và cho vào 2 chiếc lọ nhỏ xíu, mỗi người giữ 1 lọ.
Một ngày kia, 1 chuyện không may đã xảy ra. Một tai nạn đã khiến cậu bé phải nằm bất tỉnh trên giường bệnh. Bố mẹ cậu phải đưa cậu ra nước ngoài chửa trị.
15 năm sau. Cậu bé ngày xưa nay đã trở thành ca sĩ nổi tiếng. Anh trở về làng quê cũ để tìm lại những ký ức về tuổi thơ đã mất sau tai nạn. 15 năm sau, kể từ ngày cậu bé ra đi cô bé vẫn chưa từng rời khỏi làng quê 1 lần. Cô mở 1 trang trại trồng hoa ngay dưới chân đồi, nơi có cánh đồng hoa oải hương thơm ngát. Hàng ngày cô vẫn đứng trước cánh đồng hoa oải hương, nhìn những bông hoa tím đung đưa theo chiều gió, và hy vọng 1 ngày nào đó anh sẽ trở về.
Vào 1 buổi chiều khi chàng trai đi dạo, anh đi về phía chân đồi nơi có cánh đồng hoa oải hương tím biếc. 2 người đã gặp lại nhau sau 15 năm xa cách, nhưng thật trớ trêu thay, họ ko thể nhận ra nhau. Họ nói chuyện với nhau, trở thành bạn, họ kể chuyện cho nhau nghe. Chàng trai kể về chuyện anh trở về là để tìm lại ký ức. Anh đưa cho cô xem chiếc lọ nhỏ bên trong có bông hoa oải hương mà anh đã giữ bấy lâu nay, cô gái liền nhận ra đó chình là cậu bé ngày xưa, ng mà cô đã chờ đợi 15 năm nay.
Hàng ngày cô đưa anh đi đến những nơi mà trước kia 2 người từng đến, kể cho anh nghe những kỷ niệm ngày xưa của 2 người. Sau 1 thời gian anh cũng nhớ lại được những chuyện từ quá khứ. Họ yêu nhau, và có khoảng thời gian vui vẻ hạnh phúc bên nhau.
Tưởng rằng từ đây họ sẽ được sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, nhưng ai ngờ đâu, số phận lại 1 lần nữa chia cách 2 người. Cô gái bị mắc 1 căn bệnh hiểm nghèo. Trước lúc ra đi cô gái đưa cho chàng trai cái lọ thuỷ tinh nhỏ và nói với chàng trai: “Anh hãy giữ lấy chiếc lọ này, nhìn thấy nó như là thấy em, như vậy chúng mình sẽ đc ở bên nhau mãi mãi”.
Sau khi cô gái ra đi, chàng trai vô cùng đau khổ. Anh quyết định sẽ vẫn ở lại, tiếp tục trồng hoa trên mảnh đất mà ng yêu anh đã trồng. Mỗi buổi chiều anh lại ra đứng trước cánh đồng hoa oải hương, nhìn những bông hoa tím đung đưa theo chiều gió, chờ đợi, đợi 1 ngày nào đó cô sẽ theo những làn gió trở về bên anh.

Lại một câu chuyện, nghe có vẻ giống cổ tích quá, 3 ý nghĩa đó, nó sẽ là cái nào, nghi ngờ, đợi chờ hay thủy chung...
Thật là không muốn nó có bất kì ý nghĩa nào, chỉ đơn giả là hết buồn và dễ ngủ...:)



Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Mày

Quyết định thế nào là đúng…
Lại một lần nữa mất đi một người bạn, mãi mãi là như vậy, một người bạn tuyệt vời hơn cả người yêu, hơn tất cả những gì mà tao đã có…
Mày ah, những giọt nước mắt ngày hôm nay thật sự là những giọt nước mắt tao dành cho mày, phải chi đôn giản đó chỉ là bạn, phải chi đơn giản đó là sự yêu mến…
Chúng ta bắt đầu từ đâu, từ khi nào, thật sự tao không biết, nhưng tao đã quen sống một cuộc sống có mày bên cạnh..
Tao chẳng còn sợ bất cứ điều gì nữa vì tao biết khi tao gọi mày sẽ đến ngay….. Không biết chúng ta là gì của nhau, là những con người như thế nào nữa….
Mọi thứ thật tuyệt vời, những kỉ niệm thật tuyệt vời……
Ông trời vẫn còn rất dễ thương với tao khi đưa mày đến cho tao như món quà bù đắp tất cả…
 Tao sẽ không buồn nhiều đâu, chỉ buồn một chút thôi anh bạn ah…

Ngày mai của mày đang đón chờ, hình như tao là vật cản duy nhất ấy, nên lần này tao sẽ nhẹ nhàng từ bỏ……. Vì hình như số phận ko bao giờ cho tao có một người bạn thật lâu, 3 năm là quá đủ cho những gì tao có được… Mà lần này thật sự tao không thể tả nỗi cái cảm xúc ấy…

Có ai hằng ngày la rầy, chê bai tao
Có ai sẽ cãi nhau với tao
Có ai sẽ làm tao vui ngắt nghẻo

Tao sợ những điều sẽ nghe, tao đã cố tránh né nó, nhưng sơm muộn gì cũng vậy……………..
Chúng ta phải kết thúc để bắt đầu……
Tao không thể tham lam giữ mày bên cạnh hay đòi hỏi điều gì.
Thật sự tao rất quý mày và tao cũng không biết tình cảm đó như thế nào nữa…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………
Không biết khi đọc xong bài này vào một lúc nào đó, tao sẽ hối hận không,……….
Nhưng 9h44 phút hôm nay 4/11/2014 sẽ là ngày kết thúc, một ngày mưa buồn… chắc rồi đi qua nhau cũng sẽ chẳng nhìn nhau, quên nhau thôi……………………………………………………………………………………………..

Hi vọng vô tình lúc nào chúng ta sẽ nhìn thấy nhau, trên một con đường quen nào đó, chợt nhìn thấy nhau, mỉm cười… Thế là đủ rồi…

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Anh bạn đáng yêu hẹn gặp nhé

Khi sinh ra mọi thứ đã được định sẵn. Tốt xấu trắng đen phải trái.
Tôi tin vào duyên phận, luân hồi, xoay chuyển. Và ở một nơi nào đó bạn đang có một cuộc sống hạnh phúc.
Kì lạ nhỉ, tại sao người ta lại dùng những gì xấu xa, tệ hại chẳng tốt đẹp gì để ví với “chó”. Xem xét lại xem thử có xứng với chúng không, loài vật trung thành và thông minh nhất mọi thời đại. Mọi thứ đều rất thật, chúng chỉ sống với ta, ở bên ta, bảo về ta, yêu quý ta.
Cũng mắc cười nhưng hình như nước mắt hay chảy khi xem về chúng..
 Thật ra mình cũng chẳng phải người yêu quý động vật, thấy là sợ,sợ dơ, sợ hôi sợ sẽ bị cắn, không dám chạm đến chúng nữa đó chứ. Nhưng lạ lắm, từ khi có mày mọi thứ trong ta thay đổi. Chẳng nói chuyện được với nhau thôi thì ánh mắt nhé.
Đi xa về dẫu có lâu đến mấy, vẫn có người nhớ, đặt chân tới cổng là nhảy lên, ôm người, lí la lí lửng ngoảy đuôi. Đi đâu là cũng ba chân bốn cẳng chạy theo. Cậu ấy không ngốc đâu biết vạch lãnh thổ của mình, chạy đến khúc đó là quay đầu về nhà.
Anh bạn ah, ngày tao đi mày đã chính thức là thành viên mới, lấp chỗ t, m bé nhỏ, xinh xắn. Tao thích ánh mắt của m lắm, nhìn vào là không nỡ. Mà tao ghét quá, vì mỗi lần buồn hay vui t nói chuyện với mày mà mày chẳng phản hồi gì lại cả. Ngày ba tao mất, mày quanh quẩn bên tao, mày muốn nói gì với tao phải không, nhìn mắt mày tao biết mày cũng đang như tao. Những ngày sau đó, mày thật sự là người đàn ông của gia đình, mày biết tao nói gì, không còn rong rủi mà canh nhà, bảo vệ cho mẹ giúp tao, cảm ơn mày. Chỉ tiếc duyên của chúng ta sao quá ngắn.
Lại thêm cái việc kén ăn, của mình không ăn, thích đi ăn của người khác không ah… món vỏ tôm là món iu thích,mỗi lần ăn tôm là t lại nhớm lắm, ở đâu đó có nhớ tao không vậy??? @@
Tao xin lỗi vì tao đã không thể tìm thấy mày, đã không chạy thật nhanh để đuổi theo đám người ác độc kia,… thật sự với tao mày hơn cả người bạn, mày là người thân yêu của tao, “cậu con trai duy nhất của nhà ah”… tao còn chưa có tấm hình chụp chung với mày nữa đó, những ngày về nhà một mình tao chẳng biết làm gì, tao thèm được tắm cho mày lắm Mít ah.
Đam người kia chắc chắn sẽ không được yên ổn đâu, họ đã là điều ác cho mày, họ sẽ bị trừng phạt…
ở đâu đó có bị ăn hiếp cũng phải mạnh mẽ lên như mày đã từng làm nhé, iu đương vừa vừa, đào hoa không tốt đâu, không lại không biết ai là con nữa,…
Không biết đến kiếp nào chúng ta mới gặp lại nhau đây, tao mong sớm lắm.


************Nếu tin vào kiếp trước thì biết đâu, đó là người thân của ta, kiếp này không bên ta nên xuất hiện dưới hình hài đó để bảo vệ ta đó. *************

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Viết gì đấy

Hôm nay là một ngày Sài Gòn lại mưa, đang nghe một bản nhạc mới sáng tác của anh bạn trẻ, tôi thì không  giỏi về nhạc lí hay biết nhiều về âm nhạc, tôi chỉ thưởng thức nó và thả trôi cảm xúc theo nó và đồng cảm với nó.
Vô tình giữ cuộc sống mạnh bạo ngoài kia vẫn đâu đó còn những tâm hồn đang nép đâu đó, để cố níu giữ mội chút giọt mưa, một chút cơn gió nhẹ hay một cái chạm.
Đã bao giờ bạn chạm vào quá khứ và thấy nhớ nó da diết,
Đã bao giờ bạn vô tình chạm vào nỗi nhớ và cảm thấy thắt quạnh…
Nếu nhạy cảm đủ để xót
Nếu đủ yêu thương để nâng

Tôi đã đủ mọi thứ nhưng vẫn thấy chưa đủ..
Tôi yêu và đã được yêu
Tôi hạnh phúc và đã oán trách rất nhiều
Tôi khao khát và thèm muốn
Luôn luôn là như vậy,

Hôm nay tôi đã trưởng thành, đã biết rất nhiều điều, nhận ra rất nhiều thứ quan trong của cuộc sống này… tôi biết tất cả những thứ tôi có và mất đó là số phận, tôi phải tập chấp nhận với nó… dù có kêu la nhưng chẳng cứu vãn, tôi phải mạnh mẽ và nhìn về tương lai kia, mong những điều thật tốt đẹp sẽ đến…

Tình yêu tôi nhận được và lấy đi của người khác đã là quá đủ… tôi trân trọng nó nhưng tôi chỉ có duy nhất 1 và 1 tình yêu,… tôi sẽ yêu ai đó thật nhiều và như điều tôi đã nói với 1 người rằng, nhất điịnh con của tôi phải thật hạnh phúc, vì nó có một gia đình đầy ấp tình yêu thương chân thật… vậy nhé, biết đâu con chúng ta sẽ gặp nhau…J

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

The Mix- Cha





Đáng ghét..........

nó khứa và vỡ ra
không thể ngưng được,

ai lại đi sáng tác cái bài hát kì vậy
ai lại đem nó đi hát như vậy...

không thể nào xem cho đến hết và chỉ khi một mình mới đủ can đảm, như vậy sẽ không ai nhìn thấy...



"xa khuất"
"nhạt nhòa"

bao nhiêu rồi cũng chỉ kết thúc với hai từ đó thôi sao.